Tùy Bút của nữ sinh HOÀNG ANH NGÔ 14 tuổi viết cho Ba nhân tưởng niệm Giỗ Đầu: - NÓI VỚI BA Ở CÕI VĨNH HẰNG.





VietPress USA (11-3-2015): Ngày 25-2-2015 vừa qua, Ban Biên Tập của Thông Tấn Xã VietPress USA tại Hoa Kỳ có nhận được Tùy Bút của em HOÀNG ANH NGÔ 14 tuổi, nữ sinh học Lớp 8-5 tại Trường Trung Học Phan Chu Trinh, Huyện Trãng Bom, tỉnh Đồng Nai, Việt Nam. Nhận xét em có thiên phú về văn chương và lối hành văn rất truyền cảm, gãy gọn nên VietPress USA đã cho phổ biến tại Link: http://www.vietpressusa.com/2015/02/tuy-but-cua-hoang-anh-ngo-noi-voi-ba.html

Hôm nay chúng tôi lại nhận được một đoản văn khác của em Hoàng Anh Ngô dưới tựa đề "NÓI VỚI BA Ở CÕI VĨNH HẰNG" nhân ngày Giỗ Đầu ngày 12-3-2015 tưởng niệm 1 năm ngày Ba của em về bên kia thế giới.

Chúng tôi rất xúc động khi đọc Tùy Bút nầy của em và cầu nguyện cho hương linh của người Ba yêu dấu của em an nghỉ hạnh phúc ở nơi vĩnh phúc đời đời.

Mục "Văn, Thơ của Bạn" nhận đăng mọi sáng tác Thơ, Văn, Truyện ngắn, Tuỳ Bút, Lưu bút của các bạn hoàn toàn Miễn Phí nhằm khuyến khích các tài năng người Việt trên toàn Thế giới. Xin vui lòng gởi sáng tác của các bạn dưới 3 trang đánh máy, kèm theo hình ảnh, địa chỉ Email để chúng tôi sẽ liên lạc gởi đường Link cho các bạn sau khi tác phẩn của các bạn được phổ biến trên Website của Thông tấn xã VietPress USA. Mọi liên lạc xin gởi về: vietpressusa@gmail.com hoặc www.facebook.com/hanhduongusa.

VietPress USA.



NÓI VỚI BA Ở CÕI VĨNH HẰNG


Ba yêu dấu ơi; giữa ánh sáng của vinh quang, con luôn thấy thấp thoáng hình bóng của ba lặng thầm. Ba lặng lẽ một mình vật vã với cuộc sống này. Ba luôn âm thầm động viên con mỗi khi con buồn, con vấp ngã. Ba là nguồn động lực lớn nhất đối với con. Ba đã âm thầm hy sinh cho con tất cả mọi thứ. Con nhớ câu Ca dao:

“Mẹ yêu con bằng dòng sữa ngọt
Ba yêu con bằng những giọt mồ hôi.”

Ba biết không? Con vô cùng tự hào khi có ba bên cạnh. Con hạnh phúc khi có một người ba chăm chỉ làm việc, bôn ba với cái cuộc sống mà mọi người gọi là “khắc nghiệt” này. Nhưng có bao giờ, ba nói rằng cuộc sống này nó lại cực khổ và đầy gian nan như vậy. tại sao vậy ba?

Tại sao ba không nói với con rằng ba đã phải chịu đựng cái cuộc sống này như thế nào? Ba luôn nói cuộc sống nó đẹp lắm, đầy màu hồng và con luôn tin ba. Con luộn tin, tin những điều ba nói; con tin cuộc sống này đầy sự bình yên và không ai phải đau khổ vì nó đâu nhỉ?

Nhưng rồi sao, cuối cùng ba đã bỏ mẹ, bỏ con, bỏ cả em để đi về thế giới xa xôi kia. Nơi mà con không thể đến bên ba được!
Thần chết đã cướp ba đi, đưa ba đến cái nơi xa xôi ấy! Từ đó, con biết rằng cuộc sống này nó đủ màu sắc lắm phải không ba? Nhiều khi con cười nhạt với điều suy nghĩ trẻ thơ ấy. Nhiều khi con tự dằn vặt mình sao ngốc thế, sao lại tin những lời nói ấy của ba chứ..

Ba biết không? Từ khi ba đi rồi, không biết sao con lại thích bóng tối.. Có lẽ khi ở trong bóng tối con có thể làm gì mà không ai biết? Có thể khóc mà không ai nhìn thấy. Vì con không muốn mọi người nói con yếu đối ba ạ!

Bây giờ con đang mang trên người biết bao nhiêu là lớp mặt nạ. Ở trường, con cố gắng trở thành một con bé nói nhiều, lúc nào cũng cười tươi, giống như thay cho lời nói:”Hoàng Anh không sao cả”!

Ở nhà, con lại trở thành đứa con hồn nhiên, ngày nào cũng tung tăng rồi cười đùa như muốn nói rằng :”Con ổn mà”! Nhưng sau những lớp mặt nạ ấy, con lại lặng thầm một mình ngồi trong một góc tối nào đó, vừa nghe những bài hát mà ba hay nghe rồi lặng lẽ hát theo và rồi nước mắt cứ tuôn chảy trên gương mặt bầu bĩnh của con!

Ừ thì con người chúng ta dù đã cố gắng kiềm chế cảm xúc ấy nhưng khi đạt đến cái vô tận của sự chịu đựng thì nó sẽ tự động bộc lộc ra thôi. Thế là đã 1 năm… 1 năm không có ba bên cạnh! Suốt 1 năm con không nở được nụ cười với cái giọng cười khúc khích hồn nhiên ngày nào.Thay vào đó, con đã cố gắng tạo ra nụ cười mỉm. 1 năm không ai đùa giỡn với con!

Đúng 1 năm rồi ba ạ, 1 năm ba bỏ gia đình mình mà đi về thế giới bên kia, nơi mà chúng ta không thể gặp nhau được! Nỗi nhớ trong con ngày càng da diết, ước mong có thể gặp lại ba càng ngày càng lớn trong con! Nhưng vô vọng thôi. 

1 năm với sự chờ đợi mỏi mòn và nhớ thương ba đến quay quắt. Từ giờ con sẽ không buồn, không một mình ngồi khóc nữa đâu ba. Con gái yêu thương ba lắm lắm. Con sẽ cầu nguyện cho ba, ở nơi Cõi Vĩnh Hằng đó con mong ba luôn được hạnh phúc và vui vẻ. Con và em luôn nghĩ về ba. Con yêu ba rất nhiều, nhiều lắm ba ạ!

Con gái của ba,


HOÀNG ANH NGÔ
Đồng Nai, Việt Nam 11-3-2015.