VietPress USA (05-11-2015): Trong 3 ngày liên tiếp, từ 03 đến hôm nay 05-11-2015, nhiều cuộc biểu tình qy tụ rất đông bà con yêu nước chống Tàu cộng xâm lược đã rầm rộ xuống đường tại Sa2ig-gòn và Hà Nội để hô vang các khẩu hiệu đuổi chủ tịch Trung Quốc (TQ) Tập Cận Bình không nên đến Việt Nam.
Lý do tại sao? Xin mời quý đọc giả theo dõi bài bình luận của Nhà báo Trần Trung Đạo đã gởi đến VietPress USA.
VietPress USA
www.vietpressusa.com
oOo
Trần Trung Đạo
- Sau khi cơn hờn giận HD-981 tạm thời dịu xuống, Tập Cận
Bình, vào đầu tháng Tư 2015, đã dành cho Nguyễn Phú Trọng một buổi tiếp đón trịnh
trọng ngoài sự tưởng tượng của y mặc dù trước đó họ Tập đã từ chối tiếp y. Đáp
lại ơn mưa móc, cuối tuần này, đảng CSVN cũng sẽ tiếp đón Tập Cận Bình bằng những
lễ nghi vô cùng trịnh trọng dù trên con đường biên giới hài cốt của hàng vạn
thanh niên Việt Nam vẫn còn rơi rớt và trong vùng biển Việt Nam máu ngư dân vẫn
ngày đêm đổ xuống trong tức tưởi âm thầm.
Rất nhiều lý do tại sao nhân dân Việt Nam không chào đón Tập
Cận Bình, tôi chỉ tóm tắt 10 lý do tiêu biểu:
1. Truyền bá tư tưởng CS độc hại sang Việt Nam
Mặc dù máu của hàng vạn đồng bào Việt Nam đổ xuống trong cuộc
chiến tranh chống Pháp phát xuất từ lòng yêu nước chân thành và trong sáng, cuộc
chiến gọi là “chống Pháp giành độc lập” do CSVN phát động, về mặt chiến lược (lấy
nông thôn bao vây thành thị) và chiến thuật (biển người) đều hoàn toàn do Trung
Cộng quyết định. CSVN chỉ biết thừa hành. Và để rồi, sau khi chiếm được nửa nước,
tư tưởng CS và đường lối độc tài toàn trị dã man của Mao Trạch Đông được áp dụng
một cách triệt để tại miền Bắc, cụ thể nhất qua các cuộc Cải cách ruộng đất giết
hại hàng trăm ngàn người dân vô tội. Câu nói của Mao “Nhiệm vụ trung tâm và
hình thức cao nhất của cách mạng là nắm lấy quyền lực thông qua đấu tranh võ
trang và giải quyết vấn đề bằng chiến tranh” là tư tưởng chỉ đạo của đảng CSVN
trong khi vạch định đường lối suốt hai cuộc chiến. Chiến tranh là phương tiện để
đạt đến quyền lực chứ không phải giải phóng dân tộc như bộ máy tuyên truyền của
đảng rêu rao.
2. Liên đới chịu trách nhiệm cho cái chết của hơn 3 triệu người
Việt Nam
Cùng với đảng CSVN, Trung Cộng phải liên đới chịu trách nhiệm
cho cái chết của hơn 3 triệu người Việt Nam trên cả hai miền trong giai đoạn từ
1955 đến 1975 dưới chiêu bài “Chống Mỹ cứu nước”. Cuộc chiến này thực chất chỉ
nhằm bành trướng chủ nghĩa CS trên toàn lãnh thổ Việt Nam và mở rộng vùng an
toàn biên giới phía Nam của Trung Cộng như chính Mao thừa nhận. Dưới mắt Mao Trạch
Đông và các lãnh đạo Trung Cộng sau y, vị trí của Việt Nam không khác gì vị trí
của Bắc Triều Tiên và Đài Loan. Ngoài ra, các lãnh đạo CSVN chỉ là những con cờ
trong cuộc chạy đua của Trung Cộng để giành ảnh hưởng trong phong trào CS quốc
tế với Liên Xô. Ngay cả khẩu hiệu “Chống Mỹ cứu nước” một thời là mệnh lệnh
thiêu thân của hàng triệu thanh niên miền Bắc trước 30-4-1975 cũng phát xuất từ
Trung Cộng trong chiến tranh Triều Tiên. Bằng chứng, ngày 7 tháng 7 năm 1954,
khi chưa có một người Mỹ nào đến Việt Nam, Hồ Chí Minh đã tuyên bố “Hiện nay đế
quốc Mỹ là kẻ thù chính của nhân dân thế giới và nó đang trở thành kẻ thù chính
và trực tiếp của nhân dân Đông Dương, cho nên mọi việc của ta đều nhằm chống đế
quốc Mỹ”. Câu nói đó lập lại câu của Mao Trạch Đông khi nói về Mỹ.
3. Cướp Hoàng Sa và một phần Trường Sa của Việt Nam
Bất chấp luật pháp quốc tế, ngày 19 tháng 1, 1974 Trung Cộng
đã đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Hải quân Việt Nam Cộng Hoà có 75
sĩ quan và binh sĩ hy sinh trong đó Hộ Tống Hạm Nhật Tảo (HQ-10) có 63 người chết
bao gồm hạm trưởng Ngụy Văn Thà. Vào ngày 14 tháng 3, 1988, hải quân Trung Cộng
đã bắn chìm 3 tàu, giết chết 74 binh sĩ Việt Nam ở phía nam bãi đá Gạc Ma. Quốc
Vụ Viện Trung Cộng, ngay sau đó, đã hợp thức hóa hành động cướp đảo này khi phê
chuẩn thành lập thành phố Tam Sa bao gồm các đảo vừa chiếm được trên biển Đông
trong đó có Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam mà chúng gọi là Tây Sa và Nam
Sa.
Chính Mao Trạch Đông, ngày 21 tháng 6, 1975 đã tuyên bố ủng hộ
Pol Pot gây hấn với Việt Nam và sau đó viện trợ cho Pol Pot hàng trăm xe tăng,
đại pháo và nhiều máy bay chiến đấu để chuẩn bị cho các trận đánh lớn có thể xảy
ra. Trong giai đoạn này, Trung Cộng là đồng minh duy nhất của Khmer Đỏ. Pol Pot
chủ trương chỉ cần một người Campuchia giết được ba chục người Việt, dân
Campuchia sẽ tiêu diệt toàn bộ dân tộc Việt Nam. Các cuộc đột kích vào đảo Thổ
Châu, Phú Quốc, nhiều địa phương thuộc các tỉnh An Giang, Tây Ninh, đốt phá
làng mạc, giết người, bắt cóc, bịt mắt thả sông của Khmer Đỏ trong giai đoạn
1977-1978 phát xuất từ chủ trương này.
5. Giết chết 30 ngàn thanh niên Việt Nam trong chiến tranh
biên giới 1979
Ngày 17 tháng 2, 1979, Đặng Tiểu Bình xua khoảng từ 300 ngàn
đến 500 ngàn quân, tùy theo nguồn ghi nhận, tấn công Việt Nam trong cuộc chiến
gọi là Chiến Tranh Biên Giới Việt-Trung. Kết quả, hơn 30 ngàn thanh niên Việt
Nam đã bị giết trong hơn ba tuần lễ chiến tranh xâm lược này. Trên đường rút
lui, binh lính Trung Cộng được lệnh san bằng các thị xã, thị trấn mà Trung Cộng
chiếm được, dùng thuốc nổ phá sập từ công sở đến bưu điện, từ bệnh viện đến trường
học, từ chợ búa đến cầu cống. Cuộc chiến tranh biên giới là để thanh toán nợ
máu xương giữa hai đảng CS, không dính dáng gì đến dân tộc Việt Nam nhưng nhân
dân Việt Nam đã và đang phải trả bằng máu từ bao nhiêu thế hệ trước năm 1975
cho đến nay và chưa biết ngày nào mới trả hết nợ giùm cho đảng CSVN.
6. Phát động chiến tranh xoi mòn biên giới Việt Nam
Dù sở hữu một lãnh thổ bao la, các thế hệ lãnh đạo Trung Cộng
vẫn hèn hạ tiếp tục phát động chiến tranh xoi mòn biên giới Việt Nam. Hàng loạt
các trận xoi mòn biên giới đã xảy ra khi chiến tranh Việt Nam còn đang diễn ra
trước 1975. Sau chiến tranh biên giới 1979, Trung Cộng tiếp tục các trận chiến
xoi mòn như trận Cao Bằng năm 1980, Lạng Sơn và Hà Tuyên năm 1981, Vị Xuyên Hà
Tuyên năm 1984, Lão Sơn Hà Giang năm 1984, Vị Xuyên lần nữa vào năm 1985 và năm
1986. Riêng trận Lão Sơn ngày 26 tháng Tư, 1984, theo lời kể của viên tư lịnh
quân Trung Cộng mà người viết đã dịch từ China Defence vài năm sau đó, đã có
3700 binh sĩ Việt Nam bị giết. Thân xác họ, thay vì được trao trả cho phía Việt
Nam hay chôn cất, đã bị đốt cháy bằng xăng dọc chân núi Lão Sơn trong lãnh thổ
Việt Nam. Trung Cộng có thể khoác lác tuyên truyền về con số và cách chết của
tuổi trẻ Việt Nam, nhưng Lão Sơn rơi vào tay Trung Cộng là sự thật.
7. Ngang nhiên vi phạm các quy định của Công ước Luật biển
1982 và
luật pháp quốc tế
Tháng 5, 2009 Trung Cộng trình lên Liên Hiệp Quốc bản đồ mới
trong đó có “Đường lưỡi bò 9 đoạn” bao gồm bốn nhóm quần đảo, bãi ngầm lớn trên
biển với khoảng 80% diện tích mặt nước của biển Đông, chỉ chừa lại khoảng 20%
cho tất cả các nước còn lại. Việt Nam, nếu căn cứ vào “đường lưỡi bò” của Trung
Cộng, chỉ có bờ mà không còn biển. Dù lời tuyên bố không được quốc tế chấp nhận,
Trung Cộng vẫn ngang nhiên tiến hành việc xây dựng các cơ sở không chỉ về hành
chánh, y tế, du lịch mà cả phi đạo quân sự trong vùng biển Việt Nam. Từ đầu năm
2015, Trung Cộng đã tiến hành xây dựng 5 đảo nhân tạo chung quanh quần đảo Trường
Sa với mục đích kiểm soát khu vực giàu tài nguyên thiên nhiên hiện đang có 5 quốc
gia tuyên bố chủ quyền trong đó có Việt Nam. Thái độ và hành động bá quyền của
Trung Cộng vi phạm các quy định của Công ước Luật biển 1982 cũng như luật pháp
quốc tế về hàng hải.
8. Tàn sát ngư dân Việt Nam
Trung Cộng thẳng tay tàn sát một cách dã man tầng lớp ngư dân
Việt Nam vô tội trên những chiếc thuyền gỗ thô sơ và không một tấc sắt trong
tay. Những tên cướp biển nói tiếng Quan Thoại này trong 40 năm qua đã giết rất
nhiều ngư dân vô tội. Trong thời kỳ internet tương đối phổ biến, những tin tức
như cái chết thảm thương của 9 ngư dân Thanh Hóa còn được biết đến nhưng 30 năm
trước đó thì không ai biết. Không có một kết toán nào tổng kết bao nhiêu ngư
dân Việt Nam đã chết dưới tay của hải quân Trung Cộng. Nỗi bất hạnh của ngư dân
Việt Nam đã âm thầm hòa tan vào sự chịu đựng triền miên của dân tộc Việt Nam
như máu của họ đã và đang hòa tan vào nước Biển Đông xanh thẳm.
Lãnh đạo Trung Cộng nuôi dưỡng một tập đoàn lãnh đạo độc tài
CSVN đan tâm rước voi giày mả tổ. Lãnh đạo Trung Cộng hơn ai hết biết rất rõ
tham vọng cố bám vào chiếc ghế quyền lực của giới lãnh đạo CSVN. Làm gì thì
làm, nói gì thì nói, lãnh đạo CSTQ cũng hiểu hiện nay chỉ còn năm đảng cầm quyền
mang nhãn hiệu búa liềm. Nắm giữ CSVN về mặt lý luận tư tưởng không chỉ để bảo
vệ cơ chế mà còn tránh sự sụp đổ dây chuyền trong trường hợp cách mạng dân chủ
tại Việt Nam diễn ra trước. Về phía CSVN, chủ trương “hợp tác hổ tương bình đẳng
và cùng có lợi với tất cả các quốc gia” của lãnh đạo CSVN là một bằng chứng đầu
hàng và tuân phục tuyệt đối quan thầy Trung Cộng. Ngay cả các cường quốc Anh,
Nhật, Pháp cũng không chủ trương “hợp tác bình đẳng” nói chi là những nước mang
số phận nhược tiểu, sân sau như Việt Nam. Lãnh đạo các nước nhỏ sở dĩ vượt qua
được những nhược điểm khách quan của đất nước họ bởi vì họ biết cách vận dụng
chính sách đối ngoại của các cường quốc để phục vụ cho sự phát triển của đất nước.
10. Thiếu tư cách của một lãnh đạo
Tập Cận Bình không có tư cách của một lãnh đạo cũng như một
con người với những nhận thức lịch sử tối thiểu để nhân dân Việt Nam có thể tha
thứ và chào đón y. Lãnh đạo Trung Cộng tận dụng bộ máy tuyên truyền để đưa biến
cố Tàn Sát Nam Kinh (Nanking Massacre) thành một trong những cuộc thảm sát khủng
khiếp nhất trong lịch sử loài người sau khi thành phố này rơi vào tay Nhật
trong chiến tranh Hoa-Nhật lần thứ hai (1937–1945). Từ 1950 đến 2010, lãnh đạo
các chính phủ Nhật đã 52 lần xin lỗi về các lỗi lầm do quân đội Nhật gây ra nhưng
các lãnh đạo Trung Cộng vẫn chưa vừa ý. Nhật Bản chỉ chiếm đóng Trung Hoa 9 năm
còn Trung Quốc chiếm đóng Việt Nam hàng trăm lần lâu hơn thế. Các lãnh đạo
Trung Cộng có bao giờ xin lỗi một cách chính thức dân tộc Việt Nam về bao nhiêu
tội ác mà tổ tiên của Tập Cận Bình đã gây ra cho dân tộc Việt Nam trong suốt
dòng lịch sử?
Với điều kiện địa lý chính trị hiện nay, Việt Nam dù có tự do
dân chủ vẫn phải đối đầu với các lãnh đạo Trung Cộng và vẫn phải gặp nhiều khó
khăn nhưng chắc chắn sẽ đối đầu trong cương vị một chính phủ hợp hiến, chính
danh của một nước có chủ quyền được quốc tế cảm tình chứ không phải đám lãnh đạo
chỉ biết cúi đầu tuân phục thiên triều Trung Cộng như hiện nay. Nhưng dù sao đó
cũng là chuyện ngày mai, còn hôm nay, nhân dân Việt Nam dứt khoát không có lý
do gì để chào đón Tập Cận Bình.
04.11.2015




