![]() |
Hạnh Dương đang hớt tóc cho thân phụ tại nhà riêng của cha mẹ ở Vũng Tàu, Việt Nam ngày 03-2-1992 |
San Jose: Tối hôm
nay Chủ Nhật 21-6-2015, nữ danh ca KHÁNH LY tổ chức đêm ca nhạc đặc biệt trình
diễn lần cuối cùng trước khi vĩnh viễn giả từ nghề ca hát.
Tôi với vợ
chồng Khánh Ly là bạn thân. Hôm nay MC Tấn Phương, phụ trách quảng cáo cho
chương trình ca nhạc đặc biệt của Khánh Ly hỏi tôi cần đi bao nhiêu người để
bên Ban Tổ Chức sẽ giữ ghế mời.
Tôi rất
muốn đến nghe Khánh Ly hát trước công chúng lần cuối cùng, để gặp nhau và nói
lời chia buồn về ký giả Nguyễn Hoàng Đoan là phu quân của Khánh Ly là bạn tôi
đã mất nhưng hôm đó tôi không đến dự tang lễ được..! Tôi rất muốn đi dự đêm ca
nhạc giã từ nghề ca hát của bạn tôi, nữ danh ca Khánh Ly; nhưng cuối cùng tôi
trả lời "Xin cám ơn vô cùng vì tôi không đi được! Tôi xin gởi lời thăm hỏi
và chúc Khánh Ly thành công trong chương trình ca nhạc cuối cùng của đời ca hát
được nhiều người thương mến của cô".
![]() |
Khánh Ly và Hạnh Dương |
MC Tấn
Phương hỏi tại sao tôi không đi vì chương trình hay lắm? Tôi nói: "Hôm nay
Ngày Lễ Hiền Phụ FATHER'S DAY.. Tôi phải ở nhà đi dự thánh lễ ở Nhà Thờ để cầu
nguyện cho Linh Hồn Phanxicô Xavie của Cha tôi là kẻ đã một đời hy sinh cho 7
anh chị em của tôi; mà đặc biệt là Cha tôi khi chết, tôi đã làm dấu bằng bút chì
đen kẻ mắt trên bàn tay phải của cha tôi trước khi liệm để nhờ cha tôi về xin
với Chúa ban cho tôi một đứa con trai.. Khi con trai tôi sinh ra, tôi thấy trên
bàn tay phải của con trai tôi đã in 2 dấu bút chì màu đen như tôi đã làm dấu
trên bàn tay phải của cha tôi! Hôm nay tôi đang viết một bài về Người Cha Tuyệt
Vời Đã Giúp Tôi Từ Bên Kia Thế Giới nhân ngày Father's Day Chủ Nhật 21-6-2015.
Tôi rất
nhớ nhiều kỷ niệm vui buồn với cha tôi; nhớ những trận đòn roi cha tôi cột treo
ngược tôi lên kèo tre trên mái nhà để quết roi mây vào đít.. Cha tôi vừa đánh
vừa khóc vì tôi là đứa bé nghịch nhất toàn làng và có thể nói là toàn khu vực!
Mẹ tôi bán
quán tạp hóa ở nhà quê, tôi thường ăn cắp gạo mang cho hai bà cụ già cuối làng
rất nghèo. Buổi trưa hè trời nắng gay gắt, tôi đội nón bê-rê đi học.. Mẹ nói
chưa đến giờ học mà tôi đi nghịch nên đánh một cái trên đầu.. chiếc nón chứa
đầy kẹo văng ra tứ tung... Mẹ bắt tại trận tôi ăn cắp kẹo của mẹ mang đến
trường cho mấy thằng bạn học trong nhóm chăn trâu cùng làng. Đó là những dịp mà
tôi dễ bị ăn đòn. Tôi lãnh đạo nhóm học trò nhưng hết giờ học thì đi chăn trâu
vì nhà nào cũng làm ruộng. Hôm đó toán quân trâu của tôi có 10 tên cỡi trâu
băng cánh đồng về làng Thanh Liêm để đánh nhau với bọn chăn trâu làng đó..
Chúng tôi thắng nên tôi ra lệnh bắt 2 con nghé (trâu con) và mang về đến cánh
đồng của làng tôi rồi cả nhóm nhóc tỳ giết 2 trâu con để đốt lửa thui thịt
quay! Thằng nhóc cháu bà Bếp Nữ lấy dao cắt ra một miếng thịt mông cho cả nhón
ăn.. còn nguyên 2 con nghé bỏ giữa đồng khi trời sắp tối.
Khoảng 10
giờ đêm, cả mấy chục dân đinh làng Thanh Liêm cầm dao rựa vác đuốc đến nhà tôi
đòi trâu! Mẹ tôi ra van lạy; cha tôi đánh tôi như mưa và viết giấy bồi thường
hết mấy trăm dạ lúa..!
Khi tôi
lớn lên, tôi vẫn cầm tay cha tôi và nói đùa: "Hôn cái tay ngày xưa cầm roi
mây đánh con nè!" Tay cha tôi già yếu ớt đã vuốt lên đầu tôi.
Đến khi
cha tôi chết vào ngày 13-4-1995, tôi vẫn được cha tôi đi cầu nguyện với Thượng
Đế xin cho tôi đứa con trai mà tôi đặt tên là Dương Tâm Anh sinh ngày
13-7-1996. Ngày sinh của con trai tôi là ngày 13 trùng với ngày mất của cha
tôi.
Hôm nay
tôi rất nhớ và cám ơn cha tôi đã thương yêu và giáo dục tôi nên người và còn đi
cầu xin ơn Trên cho tôi có được một đứa con rất nhân ái, khiêm tốn, đạo đức,
chăm học và cầu tiến.
Hạnh
Dương.