NGÀY CUỐI TANG LỄ LÃNH TỤ ALI KHAMENEI, MỸ-IRAN TẤN CÔNG NHAU QUYẾT LIỆT

VietPress USA (09/7/2026): Các hành động thù địch tái diễn xảy ra vào ngày cuối cùng của những nghi lễ đại tang kéo dài dành cho lãnh tụ tối cao Iran đã thiệt mạng.

Các cuộc tấn công mới làm rung chuyển Trung Đông. Theo truyền thông nhà nước Iran, lực lượng Mỹ hôm nay đã tấn công thêm một số địa điểm tại khu vực ven biển Iran. Trong khi đó, Tehran cho biết họ đã phóng tên lửa vào một căn cứ Mỹ ở Jordan. Quân đội Mỹ chưa xác nhận cuộc đối đầu mới nhất này.
Nỗ lực ngoại giao khẩn cấp cho biết những bên trung gian đang cố gắng đưa Washington và Tehran trở lại bàn đàm phán, trong bối cảnh giao tranh mới tiếp tục làm suy yếu thỏa thuận ngừng bắn vốn đã mong manh. 
không kích của Mỹ và các cuộc tấn công của Iran


Hai ngày qua chứng kiến nhiều đợt không kích của Mỹ và các cuộc tấn công của Iran nhằm vào những căn cứ quân sự khác của Mỹ trong khu vực.

Ngày cuối của lễ tang hôm 09/7 với các nghi lễ kéo dài dành cho cựu Lãnh tụ Tối cao Ali Khamenei đang đi đến hồi kết tại Iran hôm nay. Một nguồn tin nói với CNN rằng con trai và người kế nhiệm của ông, Mojtaba, có khả năng sẽ không xuất hiện công khai lần đầu tiên.
Eo biển Hormuz đang trong tình trạng căng thẳng quân sự gia tăng cùng với lời đe dọa của Tổng thống Mỹ Donald Trump về việc tái áp đặt phong tỏa hải quân đã làm chậm hoạt động giao thông qua khu vực và khiến Iran đưa các tàu chở dầu của mình rời khỏi eo biển.

Mỹ tiến hành các cuộc tấn công mới vào thứ Năm 09/7

Theo hãng thông tấn nhà nước Iran IRNA, lực lượng Mỹ đã tấn công một số địa điểm tại tỉnh ven biển Bushehr của Iran vào khoảng giữa trưa theo giờ địa phương hôm thứ Năm.

Một trong những địa điểm bị tấn công là khu vực xung quanh nhà máy điện hạt nhân Bushehr, theo một quan chức khu vực được IRNA dẫn lời.

Quan chức này cho biết một cầu cảng dành cho tàu đánh cá trên bờ biển cũng bị tấn công.

CNN chưa thể xác minh độc lập các tuyên bố này.

Quân đội Mỹ chưa thông báo về bất kỳ cuộc tấn công mới nào trên lãnh thổ Iran trong ban ngày hôm thứ Năm, sau khi cho biết đã đánh trúng 90 mục tiêu trong đêm trước đó.


Đám đông tập trung tại thành phố Mashhad để chờ lễ an táng Khamenei


Những đám đông lớn đã tập trung tại thành phố Mashhad của Iran trước lễ an táng cố Lãnh tụ Tối cao Ali Khamenei. Người dân di chuyển dọc theo tuyến đường của đoàn rước tang trước khi diễn ra nghi lễ chôn cất. Tuy nhiên, quan tài của nhà lãnh đạo này vẫn chưa xuất hiện.

Truyền thông Iran đưa tin, phương tiện chở thi thể của Khamenei cùng các thành viên trong gia đình ông vẫn chưa đến nơi.

Dù vậy, hàng nghìn người thương tiếc vẫn đang hướng về Đền Imam Reza, nơi dự kiến sẽ chôn cất vị lãnh đạo đã thiệt mạng. Nhiều người vẫy những lá cờ đỏ như một biểu tượng của sự trả thù cho cái chết của ông.


Quan chức Qatar tiến hành các cuộc điện đàm cấp cao với các đối tác Iran và vùng Vịnh sau các vụ tấn công


Bộ trưởng Ngoại giao Qatar đã có các cuộc điện đàm riêng rẽ với các quan chức Iran, Ả Rập Xê Út và Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE) vào thứ Năm 09/7, trong bối cảnh các cuộc tấn công giữa Mỹ và Iran tiếp diễn sang ngày thứ nhì, nhắm vào các quốc gia vùng Vịnh, bao gồm Kuwait, Qatar và Bahrain.

Theo Hãng thông tấn Qatar, Bộ trưởng Ngoại giao Qatar đã nhận được cuộc gọi từ người đồng cấp Iran và hai bên đã thảo luận về những diễn biến mới nhất trong khu vực.

Doha lên án các cuộc tấn công nhằm vào các tàu thuyền tại eo biển Hormuz, đồng thời nhấn mạnh sự cần thiết của đối thoại và ngoại giao để thực hiện các thỏa thuận đã đạt được trong thỏa thuận Mỹ - Iran.

Riêng trong một cuộc trao đổi khác, quan chức Qatar cũng đã nói chuyện với những người đồng cấp tại Ả Rập Xê Út và UAE để thảo luận về tình hình mới nhất và lên án việc các tàu thuyền bị nhắm mục tiêu.

Các tàu của Qatar và Ả Rập Xê Út đã trở thành mục tiêu trong các cuộc tấn công của Iran khi đang di chuyển qua vùng biển lãnh thổ Oman gần eo biển Hormuz. Các vụ tấn công nhằm vào tàu thuyền đã làm bùng phát một làn sóng giao tranh mới giữa Mỹ và Iran.

Quân đội Mỹ cho biết họ đã tấn công 90 mục tiêu dọc theo bờ biển Iran. Đáp lại, Lực lượng Vệ binh Cách mạng Iran tuyên bố đã nhắm mục tiêu vào các căn cứ quân sự của Mỹ tại Kuwait và Bahrain, trong khi quân đội Iran cho biết họ đã tấn công một cơ sở quân sự của Mỹ ở Qatar.


Thêm nhiều báo cáo về các vụ nổ tại khu vực ven biển Iran

 

Một vụ nổ được truyền thông Iran cho biết là do một cuộc tấn công nhằm vào tháp kiểm soát giao thông hàng hải ở Chabahar của Iran, trong hình ảnh cắt từ video trên mạng xã hội được đăng tải hôm thứ Năm.


Người dân thành phố Chaghadak, tỉnh Bushehr “đã nghe thấy âm thanh của nhiều vụ nổ” vào đầu giờ chiều theo giờ địa phương, hãng thông tấn bán chính thức Iran Fars đưa tin.

“Hiện chưa có thông tin chính thức nào được công bố về vị trí chính xác của các vụ nổ,” Fars cho biết thêm.

Tại Chaghadak có một căn cứ của Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC), nơi từng bị tấn công vào giai đoạn đầu của cuộc xung đột. Và vào thứ Tư hôm qua, các quan chức Iran cho biết một địa điểm quân sự tại đây đã bị đánh trúng.

Các báo cáo mới nhất xuất hiện khoảng một giờ sau khi người dân trong tỉnh cho biết họ đã nghe thấy nhiều tiếng nổ, theo hãng thông tấn bán chính thức Mehr của Iran.


Lễ an táng Khamenei sẽ chỉ có gia đình tham dự trong lúc chờ đợi lần xuất hiện đầu tiên của tân Lãnh tụ Tối cao

Chỉ các thành viên trong gia đình sẽ tham dự lễ an táng Ayatollah Ali Khamenei hôm nay 09/7 tại Mashhad, theo truyền thông nhà nước đưa tin, làm gia tăng sự chờ đợi về lần xuất hiện công khai đầu tiên của Mojtaba Khamenei trên cương vị Lãnh tụ Tối cao.

Sự xuất hiện của ông sẽ đánh dấu lần đầu tiên người kế nhiệm Khamenei được biết đến là xuất hiện trước công chúng kể từ khi được bổ nhiệm làm Lãnh tụ Tối cao mới của Iran sau vụ ám sát cha ông trong một cuộc không kích của Israel hồi cuối tháng 2, được phối hợp với Mỹ. Vụ tấn công này đã châm ngòi cho một cuộc chiến kéo dài 40 ngày.

Tuy nhiên, dù có thông báo trên, vẫn chưa rõ liệu Khamenei trẻ tuổi có tham dự lễ an táng cha mình hay không, sau khi ông hoàn toàn vắng mặt trong suốt một tuần diễn ra các nghi lễ tưởng niệm. Truyền thông nhà nước không nêu rõ danh tính những người tham dự, trong khi các anh em của ông — Mostafa, Masoud và Meysam — đã đại diện cho gia đình trong các đoàn rước suốt tuần qua.

Các mối đe dọa an ninh cũng gia tăng kể từ khi xung đột giữa Washington và Tehran tái bùng phát, và Israel tuần trước tuyên bố rằng Lãnh tụ Tối cao đã “nằm trong danh sách bị tiêu diệt”.

Được cho là đã bị thương trong các cuộc không kích hồi tháng 2 do Israel và Mỹ tiến hành, tân Lãnh tụ Tối cao đã ẩn náu kể từ khi chiến tranh bắt đầu. Ông chỉ liên lạc với những người ủng hộ thông qua các tuyên bố bằng văn bản, chưa từng xuất hiện trước công chúng và cũng chưa từng sử dụng giọng nói của mình trong các thông điệp.

Trong tuần qua, những đám đông lớn người đưa tang đã lấp đầy đường phố tại năm thành phố ở hai quốc gia để tiễn biệt Ayatollah Ali Khamenei trong một lễ tang quy mô lớn kéo dài một tuần từ 04/7 đến 09/7.


Tòa Bạch Ốc công bố trạm xăng "Freedom Fuel" bán xăng với giá 3,47 USD/gallon


Tòa Bạch Ốc đã công bố trạm xăng đầu tiên mang tên "Freedom Fuel", cho biết nơi này đang bán xăng với mức giá thấp hơn giá thị trường, chỉ 3,47 USD mỗi gallon.

Trong một bài đăng trên nền tảng mạng xã hội X vào hôm thứ Ba 07/7, Tòa Bạch Ốc thông báo rằng địa điểm Freedom Fuel đầu tiên đã chính thức hoạt động tại Philadelphia.

Tòa Bạch Ốc cho biết mức giá 3,47 USD là cách nhắc đến Tổng thống Donald Trump, người đang giữ cương vị Tổng thống thứ 47 của Hoa Kỳ trong nhiệm kỳ thứ hai. Bài đăng viết:

"Tổng thống Trump đang dẫn đầu nỗ lực giảm giá xăng trong mùa hè này, giúp người dân giữ lại nhiều tiền hơn trong túi."

Ai đứng sau mạng lưới Freedom Fuel?
Một phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc nói với CBS News hôm thứ Tư rằng Freedom Fuel Network là một công ty tư nhân, sở hữu 25 trạm xăng tại hai bang New Jersey và Pennsylvania.

Người phát ngôn nhấn mạnh rằng chính quyền Trump không tham gia điều hành cũng như không trợ cấp cho hệ thống trạm xăng này. Theo họ, các trạm có thể bán xăng với giá thấp hơn bằng cách giảm tỷ suất lợi nhuận.

Hồ sơ của bang cho thấy Freedom Fuel Network được đăng ký dưới hình thức công ty trách nhiệm hữu hạn (LLC) tại bang Delaware vào ngày 23 tháng 6. Theo ICANN (Tổ chức Quản lý Tên miền và Số hiệu Internet), tên miền của công ty được đăng ký từ ngày 13 tháng 6.

Freedom Fuel đã nộp đơn đăng ký bảo hộ nhãn hiệu logo vào ngày 1 tháng 7. Luật sư Anna Vishev tại Staten Island, New York, được ghi là người đại diện trong cơ sở dữ liệu công khai của Văn phòng Sáng chế và Nhãn hiệu Hoa Kỳ (USPTO). Khi được CBS News liên hệ, bà từ chối bình luận.

Một nhân viên của Freedom Fuel tại trạm xăng ở Boothwyn, bang Pennsylvania, nói với CBS News rằng:

"Chúng tôi đang bán xăng với giá thấp hơn rất nhiều so với giá vốn."

Giá dầu và xăng sau xung đột với Iran
Giá dầu và nhiên liệu đã tăng mạnh sau khi Mỹ và Israel tấn công Iran vào ngày 28 tháng 2.

Theo AAA, đến hôm thứ Tư:

Giá xăng thường trung bình trên toàn nước Mỹ là 3,80 USD/gallon, giảm so với mức đỉnh gần đây là 4,56 USD/gallon vào giữa tháng 5.

Trước khi xảy ra xung đột, giá xăng trung bình chỉ khoảng 2,98 USD/gallon.

Trong khi đó, giá dầu diesel – loại nhiên liệu được sử dụng rộng rãi trong ngành vận tải và ảnh hưởng đến chi phí vận chuyển – là 4,77 USD/gallon, tăng từ 3,76 USD/gallon trước cuộc chiến với Iran.

Các chủ trạm xăng là những người quyết định giá bán tại cột bơm. Để duy trì khả năng cạnh tranh, đôi khi họ chấp nhận giảm lợi nhuận thay vì chuyển toàn bộ chi phí tăng của giá dầu sang cho người tiêu dùng.

Trong bài đăng trên mạng xã hội, Tòa Bạch Ốc cũng chia sẻ một đoạn video ghi lại cảnh khách hàng tại trạm xăng cảm ơn Tổng thống Trump vì đã giúp họ tiết kiệm chi phí nhiên liệu.

Một khách hàng ở Philadelphia nói: "Cảm ơn Trump đã giúp tôi tiết kiệm được một ít tiền mua xăng."

Tại thời điểm đó, giá xăng trung bình ở bang Pennsylvania là 3,98 USD/gallon, cao hơn mức 3,47 USD/gallon mà trạm Freedom Fuel đang bán.


Tòa Bạch Ốc nói việc ông Trump đổi máy bay Air Force One chỉ là một “đòn đánh lạc hướng”


Tòa Bạch Ốc hôm thứ Năm 09/7 đã lên tiếng bảo vệ chiếc Air Force One mới được nâng cấp, khẳng định máy bay này an toàn và được trang bị các biện pháp an ninh tối tân, sau khi xuất hiện các thông tin cho rằng Tổng thống Donald Trump đã chuyển sang sử dụng chiếc Air Force One đời cũ để rời Thổ Nhĩ Kỳ vì lý do an ninh.

Giám đốc truyền thông Tòa Bạch Ốc Steven Cheung cho biết trong một tuyên bố:

"Chiếc Air Force One mới là một máy bay hiện đại, được trang bị các giao thức an ninh ở mức cao nhằm bảo đảm an toàn cho Tổng thống và đội ngũ nhân viên của ông."

Ông nói thêm:

"Như Tổng thống đã nói gần đây, nước Mỹ có rất nhiều kẻ thù đang nhắm vào ông ấy. Chúng tôi sử dụng mọi công cụ có thể — bao gồm cả việc đánh lạc hướng và nghi binh — để đối phó với những mối đe dọa đó."

Hôm thứ Tư 08/7, sau hội nghị thượng đỉnh NATO tại Ankara (Thổ Nhĩ Kỳ), ông Trump đã sử dụng chiếc Air Force One màu xanh nhạt đời cũ để bay đến căn cứ không quân RAF Mildenhall ở Vương quốc Anh.

Sau đó, ông sử dụng chiếc Air Force One mới, vốn là món quà do Qatar tặng và đã được cải tạo, để trở về Mỹ.

Trước đó cùng ngày, ông Trump nói rằng ông chọn chiếc máy bay cũ "để hoài niệm những ngày xưa", đồng thời cho biết chiếc máy bay mới sẽ được đưa đến RAF Mildenhall để các quân nhân Mỹ tại đó có dịp tham quan.

Khi được hỏi liệu ông không sử dụng chiếc máy bay mới vì lo ngại các mối đe dọa từ Iran hay không, ông đã tránh trả lời trực tiếp và thay vào đó nói rằng mình là mục tiêu hàng đầu của Iran.

"Tôi là số một trong danh sách ám sát của Iran."

Khi các phóng viên tiếp tục hỏi vì sao ông không bay bằng chiếc Boeing đã được nâng cấp, ông đáp:

"Nó sẽ ghé qua một vài căn cứ để các binh sĩ có thể nhìn thấy nó, vì nó thực sự rất tuyệt vời."

Các phóng viên đi cùng chuyến bay được yêu cầu giữ rèm cửa sổ máy bay luôn đóng trong suốt hành trình từ Thổ Nhĩ Kỳ đến Anh, nhưng không được giải thích lý do.

Khi được hỏi về điều này, ông Trump nói rằng có lẽ là do "đám người bẩn thỉu ở đây" (nguyên văn: sleazebags over here).

Iran và Thổ Nhĩ Kỳ có chung đường biên giới.


Tại hội nghị thượng đỉnh NATO, ông Trump tuyên bố lệnh ngừng bắn giữa Mỹ và Iran đã "chấm dứt". Sau đó, Mỹ nối lại các cuộc không kích nhằm vào Iran, sau khi nước này bị cáo buộc tấn công các tàu thuyền ở eo biển Hormuz.

Ông Trump cũng nhiều lần ám chỉ rằng mình có thể là mục tiêu của các âm mưu ám sát từ phía Iran.

"Tôi là người đứng đầu danh sách những người mà họ muốn giết."


Joe Rogan: Trump “có thể đã làm hỏng mọi chuyện” với cuộc chiến Iran

Người dẫn podcast Joe Rogan hôm thứ Tư 08/7 cho rằng Tổng thống Donald Trump có thể đã "làm hỏng mọi chuyện" trong cuộc chiến với Iran, sau khi Mỹ nối lại các cuộc không kích nhằm vào Iran, tiếp nối các vụ tấn công của Tehran vào các tàu thuyền đi qua eo biển Hormuz.

"Có lẽ chúng ta đã làm hỏng mọi chuyện khi can dự vào Iran. Ý tôi là, đây không phải là cuộc chiến mà bất kỳ người theo chủ nghĩa bảo thủ nào mong muốn. Phần lớn mọi người đều không muốn điều đó, ngoại trừ những người ủng hộ Israel," Rogan nói trong tập phát sóng hôm thứ Tư của podcast The Joe Rogan Experience.

Ông nói thêm: "Họ dường như là những người duy nhất ở đất nước này cho rằng đó là một ý tưởng hay. Phần lớn mọi người đều kinh hoàng trước viễn cảnh này, bởi Trump được bầu lên. Một trong những trụ cột trong cam kết của ông ấy là không muốn nước Mỹ tham gia thêm bất kỳ cuộc chiến nào nữa."

Ý kiến của Rogan tương đồng với những chỉ trích từ các nhân vật bảo thủ như Tucker Carlson, Megyn Kelly và Matt Walsh, cùng nhiều người khác.

Nhóm này cáo buộc Trump đưa nước Mỹ vào chiến tranh với Iran nhằm phục vụ lợi ích của Israel mà không cân nhắc đầy đủ tác động đối với người dân Mỹ, trong bối cảnh giá xăng và năng lượng biến động kể từ khi cuộc chiến bùng phát.

"Chỉ nên có lý do để tiến hành chiến tranh nếu điều đó mang lại lợi ích cho chính mình. Và rất khó để thấy lợi ích ở đây là gì. Mặc dù tôi cho rằng Iran là một quốc gia có xu hướng gây bất ổn và đang truyền bá một hệ tư tưởng rất tiêu cực," chính trị gia Anh Rupert Lowe, khách mời của Rogan trong chương trình, nhận định.

Ông tiếp tục: "Rõ ràng là có Hezbollah ở Liban, rồi Hamas cũng gây ra nhiều vấn đề. Vì vậy, theo tôi, họ đúng là một vấn đề. Nhưng xét từ góc độ của chúng tôi, thì Mỹ là quốc gia duy nhất có đủ khả năng để làm điều gì đó về vấn đề này."

Trong khi đội ngũ của Trump nỗ lực thúc đẩy các cuộc đàm phán, giao tranh giữa Hezbollah và Israel tại Liban đã đe dọa làm tiêu tan hy vọng về một thỏa thuận hòa bình.

Israel vẫn duy trì sự hiện diện tại vùng đệm an ninh giữa nước này và Liban, đồng thời từ chối rút quân với lý do cần tiếp tục trấn áp các hoạt động của Hezbollah trong khu vực.

Iran tuyên bố rằng hòa bình trong khu vực đã được bảo đảm thông qua thỏa thuận ngừng bắn và kêu gọi Trump tuân thủ các điều khoản được nêu trong bản ghi nhớ đã ký kết.

Tuy nhiên, sau khi Iran phóng hỏa tấn công ba tàu thuyền vào ngày thứ Ba và giao tranh giữa Mỹ với Iran tiếp diễn trong ngày thứ Tư, Tổng thống Trump tuyên bố rằng thỏa thuận ngừng bắn theo bản ghi nhớ "đã chấm dứt".

Các nhà lãnh đạo quốc tế hiện đang theo dõi những bước đi tiếp theo của quân đội Mỹ để đánh giá liệu cuộc chiến với Iran sẽ tiếp tục leo thang hay có dấu hiệu hạ nhiệt sau các đợt tấn công qua lại.


Ms. Rachel nói: "Khăn trùm đầu hijab rất đẹp" sau khi ông Trump đăng video lễ tốt nghiệp mẫu giáo ở Minnesota

Nhà sáng tạo nội dung trên YouTube Ms. Rachel hôm thứ Tư đã đăng trên mạng xã hội rằng "khăn trùm đầu hijab rất đẹp", sau khi Tổng thống Donald Trump đăng một đoạn video về lễ tốt nghiệp mẫu giáo tại bang Minnesota, trong đó có nhiều em nhỏ đội khăn hijab.

Ms. Rachel, tên đầy đủ là Rachel Accurso, đã đăng trên Instagram để chúc mừng các em nhỏ.

"Tôi thấy một số em đã đội khăn hijab trong lễ tốt nghiệp," cô viết. "Tôi rất vui vì các em được mặc một điều gì đó có ý nghĩa và đặc biệt đối với bản thân cũng như gia đình mình. Tôi nghĩ khăn hijab rất đẹp. Mỗi đứa trẻ có thể mặc những trang phục khác nhau, phản ánh văn hóa và tôn giáo của mình, chẳng hạn như khăn hijab, mũ kippah của người Do Thái hoặc dây chuyền có cây thánh giá. Cũng có những em không mặc bất kỳ biểu tượng tôn giáo nào hoặc không theo tôn giáo."

Cô nói thêm rằng, bất kể các em mặc gì, "tất cả chúng ta đều thuộc về nơi này."

"Những lời nói tổn thương của người khác không thể lấy đi giá trị và phẩm giá của chúng ta! Chỉ vì ai đó nói điều gì đó không có nghĩa điều đó là sự thật!"

Accurso cho biết việc tìm hiểu những truyền thống khác nhau là "điều tuyệt vời", đồng thời chia sẻ rằng năm ngoái cô đã tham dự một lễ kỷ niệm Hanukkah của người Do Thái, một buổi ăn mừng Eid của người Hồi giáo và lễ Giáng sinh của gia đình mình.

Cô cũng khuyến khích trẻ em rằng nếu có ai "nói điều gì làm tổn thương về những gì các em đang mặc, hãy nói với một người lớn mà các em tin tưởng. Điều đó sẽ giúp cộng đồng và thế giới của chúng ta an toàn hơn."

Cô kết thúc bài đăng bằng những lời động viên: "Các em có cảm thấy tự hào không? Cô rất tự hào về các em! Điều các em thích nhất ở trường mẫu giáo là gì? Khi cô học mẫu giáo, cô rất thích tô màu bằng bút sáp. Lớp học của cô luôn chào đón các em!"

Trong bài đăng, Accurso không hề nhắc tên ông Trump.

Thông điệp của cô được đưa ra sau khi ông Trump chia sẻ đoạn video lễ tốt nghiệp. Video không có chú thích riêng mà được đăng lại cùng ảnh chụp màn hình từ tài khoản End Wokeness trên nền tảng X. Tài khoản này viết rằng đoạn video ghi lại cảnh tại một trường công lập ở St. Paul, bang Minnesota, với nội dung:

"Tất cả các bé gái đều đội khăn hijab... ngay từ khi còn học mẫu giáo."

Trong video, nhiều bé gái được nhìn thấy đội khăn hijab, trong khi các em cùng với các bé trai mặc áo choàng và mũ tốt nghiệp, cùng nhau hát.

Ông Trump từ lâu đã sử dụng những phát ngôn cứng rắn về nhập cư khi chỉ trích cộng đồng người Somalia tại bang Minnesota. Ông đã chỉ đạo chính quyền điều tra các vụ gian lận trong bang, trong đó có một số vụ liên quan đến các thành viên của cộng đồng người Somalia, đồng thời triển khai lực lượng thực thi luật nhập cư liên bang tới khu vực này vào đầu năm nay.

Trong khi đó, Accurso từ lâu được biết đến là người bảo vệ quyền lợi của trẻ em thuộc nhiều nền văn hóa và quốc gia khác nhau. Tháng trước, cô đã đến Trung tâm giam giữ người nhập cư Delaney Hall ở Newark, bang New Jersey, để gặp các gia đình bị chia cắt do việc giam giữ.

Cô cũng nhiều lần lên tiếng bảo vệ trẻ em ở Dải Gaza trong bối cảnh xung đột giữa Israel và Hamas. Accurso từng bị chỉ trích vì thường xuyên nói về trẻ em Palestine, nhưng cô bảo vệ quan điểm của mình khi khẳng định rằng: "Tất cả trẻ em đều cần được bảo vệ."

Trong một bài đăng trên Instagram vào tháng 4, cô viết: "Mọi trẻ em đều có quyền được ăn uống đầy đủ, được chăm sóc y tế và được giáo dục. Mọi trẻ em đều cần được bảo vệ khỏi bạo lực."


Ngôi sao tuyển Mỹ Christian Pulisic bị gãy xương chân trong trận thua Bỉ tại World Cup


Ngôi sao của đội tuyển bóng đá nam Mỹ, Christian Pulisic, đã bị chấn thương ở chân phải trong trận thua Bỉ hôm thứ Hai. Thất bại này khiến đội tuyển Mỹ bị loại khỏi World Cup, đồng thời khép lại hành trình của họ trên sân nhà.

Theo một nguồn tin am hiểu sự việc chia sẻ với The Associated Press, Pulisic bị bầm dập xương cùng với các vết nứt gãy nhỏ (microfracture) ở cả xương chày (tibia) và xương mác (fibula) của chân phải.

Hiện vẫn chưa rõ chính xác thời điểm anh gặp chấn thương, nhưng Pulisic đã va chạm với đội trưởng tuyển Bỉ Youri Tielemans ở đầu hiệp hai.

Dự kiến, Pulisic sẽ có thể trở lại tập luyện trước trận mở màn mùa giải Serie A của AC Milan vào tháng tới.

Cầu thủ sinh ra tại Hershey, bang Pennsylvania đã không ghi bàn trong thất bại 1-4 của đội tuyển Mỹ trước Bỉ và cũng không có bàn thắng nào trong kỳ World Cup năm nay.

Pulisic là một trong số nhiều ngôi sao của đội tuyển Mỹ đang hứng chịu làn sóng chỉ trích mạnh mẽ trên mạng xã hội sau trận thua. Nhiều người hâm mộ bày tỏ sự tức giận và thất vọng với màn trình diễn của đội tuyển trong sự kiện được xem là một trong những cột mốc quan trọng nhất của lịch sử bóng đá nam Mỹ.

World Cup năm nay là kỳ World Cup đầu tiên được tổ chức tại Mỹ kể từ đầu những năm 1990 và đã tạo nên sự bùng nổ về lượng người xem truyền hình cũng như doanh số bán vé trong những vòng đấu đầu tiên của giải.

Ở tuổi 27, Pulisic đã nhiều lần phải vật lộn với các chấn thương trong suốt sự nghiệp, cả khi thi đấu cho đội tuyển quốc gia Mỹ lẫn ở cấp câu lạc bộ tại đấu trường quốc tế.


Kudlow: Mỹ đã tham gia Biên bản ghi nhớ (MOU) với Iran quá vội vàng


 Trump: “Tôi là người đứng đầu danh sách bị Iran muốn tiêu diệt” khi lệnh ngừng bắn sụp đổ tại hội nghị thượng đỉnh NATO


Người dẫn chương trình Fox Business Larry Kudlow hôm thứ Tư 08/7 cho rằng Mỹ đã tham gia thỏa thuận tạm thời với Iran quá nhanh chóng.

“Đối với tôi, dường như chúng ta đã bóp cò quá sớm,” ông nói trong chương trình mang tên mình. “Chúng ta đã cho phép họ bán 50 hoặc 60 triệu thùng dầu, theo một số nhà giao dịch dầu mỏ mà tôi trao đổi. Điều đó mang lại rất nhiều tiền… Nhưng để làm gì? Họ đã thực hiện được những gì?”

Kudlow gọi bản ghi nhớ thỏa thuận (MOU) — một thỏa thuận hòa bình tạm thời giữa Iran và Mỹ, trong đó mở lại eo biển Hormuz, dỡ bỏ các lệnh trừng phạt đối với Iran và giải phóng các tài sản tài chính bị đóng băng của nước này — là một thỏa thuận “dựa trên kết quả thực hiện”.

“Ý tôi là, hiện nay rất rõ ràng rằng họ đang phá vỡ toàn bộ MOU, và điều dễ thấy, trực tiếp nhất chính là việc mở lại eo biển Hormuz hoặc đảm bảo quyền tự do hàng hải,” ông tiếp tục. “Vì vậy, tôi thích cách tiếp cận dựa trên kết quả, tôi rất thích các cơ chế khuyến khích, nhưng họ đã không làm gì để xứng đáng nhận được số tiền đó.”

Tổng thống Donald Trump cho biết MOU giữa hai nước dường như đã “kết thúc” trong khuôn khổ hội nghị thượng đỉnh NATO tại Ankara, Thổ Nhĩ Kỳ, đồng thời nói rằng các cuộc đàm phán với Iran là “lãng phí thời gian”.

“Có điều gì đó không ổn với họ,” ông nói với các phóng viên tại hội nghị. “Họ điên rồi. Theo quan điểm của tôi, mọi chuyện đã kết thúc.”

Những phát biểu của Trump cùng với các cuộc tấn công qua lại giữa Mỹ và Iran cho thấy một bước thụt lùi nghiêm trọng trong các cuộc đàm phán hòa bình, sau khi hai nước ký MOU vào tháng trước nhằm hướng tới một thỏa thuận hòa bình cuối cùng để chấm dứt cuộc chiến bắt đầu từ ngày 28/2.

Các cuộc tấn công nhằm vào ba tàu chở dầu tại eo biển Hormuz hôm thứ Ba đã khiến Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ (CENTCOM) phản ứng, dẫn đến gần 90 cuộc không kích vào các địa điểm quốc phòng của Iran từ thứ Tư đến đầu ngày thứ Năm. Iran đáp trả bằng các cuộc tấn công nhằm vào các căn cứ Mỹ ở Kuwait và Bahrain, nhưng cả hai nước đều đánh chặn được các cuộc tấn công này.

Ebrahim Rezaei, người phát ngôn của Quốc hội Iran về an ninh quốc gia và chính sách đối ngoại, đã cảnh báo trước lời đe dọa mới của Trump về việc chiếm đảo Kharg — một trung tâm xuất khẩu dầu lớn, nơi lưu trữ khoảng 90% lượng dầu thô xuất khẩu của Iran.

“Trump một lần nữa nói về việc chiếm đảo Kharg,” Rezaei viết trên nền tảng mạng xã hội X. “Hãy đến đây, chúng tôi đang chờ ông và chúng tôi hứa rằng sẽ không có dù chỉ một binh sĩ Mỹ nào trở về còn sống.”


Jennings nói ông “không ngạc nhiên” khi thỏa thuận với Iran “kết thúc theo cách này”
Bộ Tư lệnh Trung tâm Hoa Kỳ cho biết họ đã tấn công 90 mục tiêu ở Iran.


Nhà bình luận bảo thủ Scott Jennings cho biết hôm thứ Tư rằng ông “không ngạc nhiên” khi thỏa thuận ngừng bắn tạm thời giữa Mỹ và Iran “kết thúc theo cách này” trong bối cảnh các hành động thù địch đang gia tăng trở lại.

Phát biểu trên CNN, Jennings nói rằng Iran từ lâu đã “đối đầu với Mỹ hết mức có thể”, và Tổng thống Trump “đã quyết định làm điều gì đó về vấn đề này” sau khi đã “cho ngoại giao một cơ hội”.

Ông tiếp tục:

“Tôi đồng ý rằng luôn có khả năng rất cao là phía Iran sẽ không bao giờ thực sự ngồi vào bàn đàm phán một cách có ý nghĩa và thiện chí. Tôi không ngạc nhiên khi mọi chuyện kết thúc như thế này. Vào buổi sáng khi tổng thống ký bản ghi nhớ (MOU), tôi đã nói chuyện với ông ấy và ông ấy nói với tôi, cũng giống như ông ấy từng tuyên bố công khai: ‘Nếu họ không hành xử đúng và không thực hiện nghĩa vụ của mình, chúng ta sẽ quay lại chiến dịch quân sự.’ Đó chính là điều ông ấy đã quyết định làm.”

Jennings nói thêm rằng chính quyền Mỹ có thể sẽ phải tuyên bố rằng “sẽ không có một thỏa thuận hòa bình lớn nào” và sẽ không tiến hành việc giải phóng các tài sản bị đóng băng cũng như dỡ bỏ các lệnh trừng phạt như đã được đề xuất trong bản ghi nhớ.

Ông nói:

“Kết quả ở đây là chúng ta đã phá hủy quân đội của họ và khiến tất cả các nước láng giềng quay lưng với họ. Đó là một cách để tuyên bố chiến thắng trong toàn bộ chuyện này.”


Các cuộc không kích tiếp tục diễn ra trong đêm thứ Năm, khi Bộ Tư lệnh Trung tâm Hoa Kỳ tuyên bố vào cuối ngày thứ Tư rằng họ đã đánh trúng khoảng 90 mục tiêu quân sự của Iran. Iran đáp trả bằng các cuộc tấn công trong không phận Kuwait và Bahrain.

Thiếu tướng Kuwait Saud Abdulaziz Al-Otaibi cho biết việc nước này đánh chặn 10 máy bay không người lái, 3 tên lửa đạn đạo và 1 tên lửa hành trình của đối phương vào sáng sớm thứ Năm 09/7 đã gây ra thiệt hại vật chất do mảnh vỡ rơi xuống nhiều địa điểm trong nước, đồng thời có một người bị thương. Người này đang được chăm sóc y tế cần thiết và tình trạng đã ổn định.

Bộ Chỉ huy quân sự Bahrain cũng cho biết họ đã đánh chặn và “phá hủy một số cuộc tấn công đường không phản bội của Iran” vào sáng thứ Năm.


Ông Trump hôm thứ Tư 08/7 tuyên bố rằng thỏa thuận tạm thời đã “chấm dứt”. Sau đó, khi nói chuyện với các phóng viên trên chiếc Air Force One ban đầu trong lúc rời Thổ Nhĩ Kỳ, ông nói:

“Mỗi lần họ đánh chúng ta, chúng ta sẽ đánh họ gấp 20 lần.”

Ebrahim Rezaei, người phát ngôn của Quốc hội Iran về an ninh quốc gia và chính sách đối ngoại, cảnh báo rằng Iran không có “lằn ranh đỏ” trong việc bảo vệ lãnh thổ của mình.

Ông Rezaei nói trên nền tảng mạng xã hội X (bản dịch từ tiếng Ba Tư):

“Các quốc gia vùng Vịnh đã đứng về phía Trump trong cuộc xung đột giữa Iran và Mỹ nên hãy bảo vệ các mỏ dầu và khí đốt của họ. Để bảo vệ an ninh của dân tộc Iran vĩ đại, chúng tôi không có lằn ranh đỏ.”

Một kỷ nguyên hợp tác mới giữa Mỹ với Iraq
Chuyến thăm Washington vào tuần tới của tân Thủ tướng Iraq Ali al-Zaidi là cơ hội để điều chỉnh lại những kỳ vọng về quan hệ Mỹ–Iraq. Quá thường xuyên, các cuộc thảo luận về Iraq tại Washington chỉ được nhìn qua lăng kính xung đột, khủng bố hoặc cạnh tranh với Iran — tất cả đều là những vấn đề quan trọng, nhưng chúng không thể định nghĩa toàn bộ phạm vi của mối quan hệ này.

Ngày nay, cả Iraq và Mỹ đều có cơ hội xây dựng một mối quan hệ đối tác thực tế, tập trung vào phát triển kinh tế, an ninh năng lượng và ổn định khu vực.


Mối quan hệ này bắt đầu từ một thực tế đơn giản: cả hai nước vẫn cần nhau.

Đối với Iraq, Mỹ vẫn là một đối tác an ninh quan trọng, một nguồn cung cấp đầu tư và công nghệ, đồng thời là một cường quốc quốc tế có chính sách ảnh hưởng đến các lựa chọn kinh tế và ngoại giao của Iraq. Đối với Mỹ, Iraq vẫn giữ vai trò chiến lược vì vị trí địa lý, nguồn tài nguyên năng lượng, vai trò trong thương mại khu vực và tầm quan trọng liên tục trong việc ngăn chặn sự trỗi dậy trở lại của các tổ chức cực đoan như Nhà nước Hồi giáo (ISIS).

Đồng thời, cả hai chính phủ phải đối mặt với những thực tế chính trị khó khăn. Iraq muốn duy trì quan hệ hợp tác với Washington nhưng tránh bị cuốn vào các cuộc xung đột giữa Iran và Mỹ–Israel. Mỹ muốn hỗ trợ sự ổn định của Iraq trong khi hạn chế ảnh hưởng của các lực lượng thân Iran. Những mục tiêu này không phải lúc nào cũng đối lập nhau, nhưng đòi hỏi sự quản lý cẩn trọng và những kỳ vọng thực tế.


Lợi ích chung cấp bách nhất hiện nay là an ninh.

Mặc dù Nhà nước Hồi giáo (còn được gọi là ISIS) không còn kiểm soát những vùng lãnh thổ rộng lớn, tổ chức này chưa biến mất; các mạng lưới của họ vẫn hoạt động tại một số khu vực ở Iraq và Syria. Cả hai chính phủ đều hiểu rằng những thành quả an ninh có thể bị suy giảm nếu sự cảnh giác giảm xuống.

Lực lượng an ninh Iraq đã trưởng thành đáng kể trong thập kỷ qua, nhưng việc tiếp tục chia sẻ tình báo, đào tạo và hỗ trợ chuyên môn từ Mỹ vẫn rất có giá trị.

Điều quan trọng là hợp tác an ninh ngày nay khác với sự hiện diện quân sự quy mô lớn từng đặc trưng cho những giai đoạn trước trong sự can dự của Mỹ tại Iraq. Các nhà lãnh đạo Iraq ngày càng nhấn mạnh khái niệm đối tác thay vì phụ thuộc. Mục tiêu của họ không phải là cho phép các hoạt động tác chiến nước ngoài đóng tại Iraq, mà là củng cố các thể chế trong nước để Iraq có thể tự bảo đảm an ninh — một mục tiêu mà Washington nên hoan nghênh.


Một vấn đề quan trọng khác là bảo vệ chủ quyền.


Các nhà lãnh đạo Iraq thường xuyên phải cân bằng giữa những sức ép cạnh tranh từ các thế lực bên ngoài. Hầu hết người dân Iraq, bất kể khuynh hướng chính trị, đều không muốn đất nước mình trở thành đấu trường cho các cuộc xung đột của nước khác.

Ông al-Zaidi nhiều khả năng sẽ nhấn mạnh rằng Iraq muốn duy trì quan hệ xây dựng với tất cả các đối tác lớn, đồng thời giữ quyền tự do đưa ra quyết định dựa trên lợi ích quốc gia của Iraq.

Mong muốn bảo vệ chủ quyền này không đồng nghĩa với việc chống lại Mỹ. Ngược lại, một Iraq ổn định và có chủ quyền từng là một trong những lý do mà Mỹ đưa ra để biện minh cho cuộc xâm lược năm 2003.

Tôn trọng nền độc lập của Iraq trong khi vẫn duy trì hợp tác chặt chẽ có thể làm quan hệ hai nước mạnh hơn thay vì yếu đi.


Các vấn đề kinh tế cuối cùng có thể trở nên quan trọng hơn cả những mối quan ngại về an ninh.

Iraq sở hữu nguồn tài nguyên thiên nhiên khổng lồ, một dân số trẻ và có trình độ giáo dục ngày càng cao, cùng những lợi thế địa lý đáng kể. Tuy nhiên, nước này vẫn phải đối mặt với nhiều thách thức dai dẳng, bao gồm thiếu điện, thiếu hụt cơ sở hạ tầng, tỷ lệ thất nghiệp cao và tình trạng thiếu đầu tư vào các lĩnh vực then chốt.

Những thách thức này tạo ra cơ hội hợp tác cùng có lợi. Các công ty Mỹ có chuyên môn trong lĩnh vực sản xuất năng lượng, phát điện, hiện đại hóa lưới điện, cơ sở hạ tầng kỹ thuật số, logistics và công nghệ tiên tiến.

Iraq cần những đối tác giúp nước này chuyển đổi nền kinh tế dựa chủ yếu vào nguồn thu từ tài nguyên sang nền kinh tế cung cấp dịch vụ, công nghệ và các sản phẩm sản xuất có giá trị cao.


Năng lượng đặc biệt quan trọng.

Mặc dù là một nhà sản xuất dầu lớn, Iraq vẫn gặp khó khăn về nguồn cung điện và còn phụ thuộc vào nhập khẩu năng lượng từ Iran. Việc mở rộng sản xuất khí đốt trong nước, giảm tình trạng đốt bỏ khí thải lãng phí, hiện đại hóa lưới điện và tăng công suất phát điện sẽ giúp củng cố nền kinh tế Iraq đồng thời nâng cao an ninh năng lượng.

Đây là lĩnh vực mà lợi ích của Baghdad và Washington có sự đồng thuận cao. Iraq muốn đạt được sự độc lập năng lượng lớn hơn. Mỹ muốn Iraq giảm mức độ dễ bị tổn thương trước các áp lực bên ngoài và gián đoạn nguồn cung. Các quan hệ đối tác về đầu tư và công nghệ có thể giúp đạt được cả hai mục tiêu.


Kết nối khu vực là một lĩnh vực hợp tác đầy triển vọng khác.

Iraq ngày càng không chỉ xem mình là một nước xuất khẩu dầu mỏ mà còn là một trung tâm vận tải và thương mại kết nối Vùng Vịnh, Thổ Nhĩ Kỳ và khu vực Trung Đông rộng lớn hơn.

Các dự án cơ sở hạ tầng kết nối cảng biển, đường sắt, đường bộ và các khu công nghiệp có thể biến Iraq thành một hành lang thương mại quan trọng.

Sự phát triển như vậy không chỉ có lợi cho Iraq mà còn góp phần vào ổn định khu vực. Những quốc gia được kết nối thông qua thương mại và đầu tư thường có động lực mạnh hơn để duy trì quan hệ hòa bình. Một Iraq thịnh vượng và hội nhập vào thương mại khu vực sẽ là một nguồn lực cho sự ổn định.


Tuy nhiên, không cuộc thảo luận nào về quan hệ Mỹ–Iraq có thể tránh được câu hỏi về Iran.

Đây vẫn là vấn đề nhạy cảm nhất có khả năng xuất hiện trong bất kỳ cuộc gặp nào giữa ông al-Zaidi và Tổng thống Trump.

Mỹ lo ngại về ảnh hưởng của các nhóm vũ trang được Iran hậu thuẫn và các mạng lưới hoạt động bên trong Iraq. Các quan chức Mỹ có thể tiếp tục gây sức ép để Baghdad tăng cường quyền kiểm soát nhà nước đối với vũ khí, nâng cao trách nhiệm giải trình và bảo vệ nhân viên Mỹ khỏi các cuộc tấn công.

Tuy nhiên, các nhà lãnh đạo Iraq phải đối mặt với những giới hạn mà nhiều người bên ngoài thường đánh giá chưa đầy đủ. Iraq có đường biên giới dài với Iran, duy trì quan hệ kinh tế sâu rộng với nước láng giềng này và phải quản lý một bối cảnh chính trị nội bộ phức tạp.

Những chính sách có vẻ đơn giản khi nhìn từ Washington có thể tạo ra những hệ quả phức tạp bên trong Iraq.

Thách thức đối với cả hai bên là tránh biến mọi vấn đề thành một bài kiểm tra về lòng trung thành. Iraq không muốn phải lựa chọn giữa Mỹ và Iran. Thay vào đó, nước này tìm cách duy trì quan hệ hợp tác với cả hai trong khi bảo vệ lợi ích riêng.

Dù Washington có hiểu cách tiếp cận này hay không, nó phản ánh thực tế chính trị của Iraq.


Kết quả thành công nhất từ chuyến thăm của ông al-Zaidi sẽ là một kết quả thực tế chứ không phải mang tính kịch tính.

Thay vì những thỏa thuận toàn diện hoặc các bước đột phá lịch sử, thành công sẽ được thể hiện qua những tiến bộ ổn định trong các lĩnh vực lợi ích chung.

Iraq ngày nay không còn là đất nước của 20 năm trước, và chính sách của Mỹ nên phản ánh thực tế đó. Tương tự, các nhà lãnh đạo Iraq có cơ hội chứng minh rằng một Iraq có chủ quyền có thể vừa là một quốc gia độc lập trong khu vực, vừa là một đối tác đáng tin cậy của Mỹ.


James Durso là một nhà bình luận thường xuyên về các vấn đề chính sách đối ngoại và an ninh quốc gia. Ông từng phục vụ 20 năm trong Hải quân Mỹ và đã làm việc tại Kuwait, Ả Rập Xê Út và Iraq.


Massie: Có thể gọi ObamaCare là “TrumpCare” cũng được


Dân biểu bang Kentucky Thomas Massie (đảng Cộng hòa) hôm thứ Tư cho rằng chương trình ObamaCare giờ có thể được đổi tên thành “TrumpCare”, trong bối cảnh phí bảo hiểm y tế tăng lên và các Dân biểu Cộng hòa vẫn chưa tiến hành bãi bỏ Đạo luật Chăm sóc Sức khỏe Giá cả phải chăng (ACA).

“Mà giờ gọi nó là TrumpCare cũng được. Đảng của chúng ta đã không có nỗ lực nghiêm túc nào để bãi bỏ ObamaCare và hợp pháp hóa bảo hiểm y tế giá phải chăng sau khi giành quyền kiểm soát Hạ viện, Thượng viện và Tòa Bạch Ốc,” Massie viết hôm thứ Tư trên nền tảng mạng xã hội X.

“Vì sao ư? Bởi vì hệ thống hiện tại đang làm giàu cho các công ty bảo hiểm và bệnh viện,” ông nói thêm.

Massie đã chỉ trích Tổng thống Trump ngay từ đầu nhiệm kỳ thứ hai của ông, và trở thành một tiếng nói phản đối mạnh mẽ hơn sau khi ông Trump ủng hộ một ứng viên tranh cử sơ bộ của Đảng Cộng hòa nhằm đánh bại Massie.

Ông là một trong số ít các nhà lập pháp Cộng hòa cho rằng đảng này chưa đạt được đủ thành tựu về mặt lập pháp, dù đang nắm đa số tại Hạ viện, Thượng viện và kiểm soát Tòa Bạch Ốc.

Về mặt kỹ thuật, đảng Cộng hòa có quyền bãi bỏ hoặc thay đổi ACA nếu họ giành được ít nhất 60 phiếu tại Thượng viện để vượt qua thủ tục trì hoãn (filibuster).

Năm ngoái, Chủ tịch Hạ viện Mike Johnson (Cộng hòa – bang Louisiana) đã từ chối đưa ra bỏ phiếu một dự luật gia hạn thuần túy trong ba năm đối với các khoản trợ cấp thuế ACA được tăng cường, đồng thời cho rằng chi phí nên được bù đắp bằng việc cắt giảm các khoản chi tiêu khác.

Một phân tích mới của tổ chức KFF cho biết các công ty bảo hiểm trên thị trường ACA đang đề xuất mức tăng phí bảo hiểm trung vị 14% cho năm 2027 — cho thấy có khả năng sẽ tiếp tục xảy ra một năm nữa với mức tăng giá hai con số.

Cựu Dân biểu bang Georgia Marjorie Taylor Greene (đảng Cộng hòa) trước đây từng nói rằng đợt tăng giá này sẽ “rất khắc nghiệt” đối với tầng lớp trung lưu, các chủ doanh nghiệp nhỏ và các gia đình, trong đó có chính gia đình bà.

“Ông Johnson nói rằng ông ấy có các ý tưởng và hàng loạt trang đề xuất chính sách, đồng thời các ủy ban phụ trách đang làm việc về vấn đề đó, nhưng ông ấy từ chối đưa ra dù chỉ một đề xuất chính sách cho hội nghị Đảng Cộng hòa của chúng ta trong cuộc họp trực tuyến nội bộ,” Greene viết trên X vào tháng 11 trước khi từ chức.

“Có vẻ như tôi phải vào một SCIF (cơ sở thông tin mật được bảo mật) thì mới biết được kế hoạch chăm sóc sức khỏe của Đảng Cộng hòa!!!”

Các Dân biểu Cộng hòa đã đưa ra ý tưởng mở rộng tài khoản tiết kiệm y tế (HSA), cho phép người dân tiết kiệm tiền miễn thuế để chi trả các khoản chi phí y tế. Các tài khoản này thường được kết hợp với các gói bảo hiểm có mức khấu trừ cao, nhằm chuyển nhiều quyền lựa chọn và trách nhiệm tài chính hơn trực tiếp sang người tiêu dùng.

Gần đây, Sở Thuế vụ Mỹ (IRS) đã tăng giới hạn đóng góp lên 4.400 USD đối với cá nhân và 8.750 USD đối với gia đình. Đến năm 2027, các giới hạn này sẽ tăng tương ứng lên 4.500 USD và 9.000 USD.


Mỹ đang khiến các bà mẹ và trẻ sơ sinh da đen thất vọng. 

Việc ngăn chặn cái chết của các bà mẹ và trẻ sơ sinh da đen có phải là một mục tiêu đáng quan tâm hay không? Trong một vụ kiện gần đây, một tổ chức pháp lý bảo thủ đã trả lời câu hỏi này bằng một câu “không” đầy lạnh lùng.

Vụ kiện Jimenez kiện Pan là một thách thức nhằm vào Chương trình Sức khỏe Trẻ sơ sinh Da đen (Black Infant Health Program) của California. Chương trình này cho biết mục tiêu của họ là “tập trung hoàn toàn vào việc trao quyền cho phụ nữ da đen/người Mỹ gốc Phi bằng cách kết nối họ với sự chăm sóc và hỗ trợ thiết yếu nhằm thúc đẩy các hành vi lành mạnh trong thai kỳ.”

Chương trình này ra đời để ứng phó với thực tế rằng người da đen có nguy cơ tử vong vì các nguyên nhân liên quan đến thai kỳ cao hơn người da trắng hơn ba lần, và trẻ sơ sinh da đen tử vong với tỷ lệ gấp đôi trẻ sơ sinh da trắng.

Một số người có xu hướng đổ lỗi cho chính người da đen về những số liệu này, thường cho rằng người da đen có những đặc điểm di truyền riêng khiến họ dễ mắc nhiều bệnh tật và tử vong hơn. Tuy nhiên, phần lớn bằng chứng khoa học không ủng hộ quan điểm đó. Tỷ lệ tử vong cao hơn ở bà mẹ và trẻ sơ sinh da đen không phải do đặc điểm sinh học gắn với chủng tộc, mà chủ yếu xuất phát từ các yếu tố xã hội.

Nghiên cứu cho thấy nếu các nỗ lực giải quyết bất bình đẳng y tế do chủng tộc mà bỏ qua yếu tố chủng tộc, những nỗ lực đó sẽ thất bại.

Các học giả đã xây dựng một lượng lớn nghiên cứu về hiệu quả của việc chăm sóc y tế có sự tương đồng về chủng tộc — tức mối quan hệ giữa bệnh nhân và nhân viên y tế khi họ có cùng bản sắc chủng tộc. Dù các nghiên cứu này không chứng minh rằng sự tương đồng chủng tộc luôn cải thiện kết quả điều trị, nhiều nghiên cứu đã đưa ra bằng chứng thuyết phục rằng trong một số hoàn cảnh, bệnh nhân da đen có kết quả tốt hơn khi được chăm sóc bởi bác sĩ da đen.

Một trong những nghiên cứu đáng chú ý nhất xem xét kết quả điều trị của trẻ sơ sinh da đen được nhập viện tại khoa chăm sóc đặc biệt sơ sinh ở Florida. Các nhà nghiên cứu phát hiện rằng nhìn chung, trẻ sơ sinh da đen có khả năng tử vong cao hơn trẻ sơ sinh da trắng. Tuy nhiên, khi trẻ sơ sinh da đen được chăm sóc bởi các nhân viên y tế da đen, mức bất lợi về tử vong này giảm xuống một nửa.

Nghiên cứu này và nhiều nghiên cứu khác cho thấy việc xem xét yếu tố chủng tộc trong cung cấp dịch vụ y tế có thể thực sự cứu sống con người. Đây là lý do Chương trình Sức khỏe Trẻ sơ sinh Da đen của California chú trọng đến chủng tộc trong nỗ lực giảm tỷ lệ tử vong ở bà mẹ và trẻ sơ sinh da đen.

Tuy nhiên, các nguyên đơn đã kiện chương trình này, cho rằng nó vi phạm quyền được bảo vệ bình đẳng theo Hiến pháp của những người không phải da đen.

Vụ kiện này có thể được dự đoán trước. Sau khi Tòa án Tối cao Mỹ ra phán quyết trong vụ Students for Fair Admissions kiện Harvard, trong đó tuyên bố các chương trình tuyển sinh đại học dựa trên chủng tộc bị thách thức là bất hợp pháp, các tổ chức bảo thủ đã nhanh chóng hành động. Họ cho rằng tòa án đã đưa ra lệnh cấm toàn diện đối với việc cân nhắc yếu tố chủng tộc, buộc xã hội Mỹ phải áp dụng cách tiếp cận “mù màu” về chủng tộc. Sau phán quyết đó, những chương trình như Chương trình Sức khỏe Trẻ sơ sinh Da đen gần như trở thành mục tiêu bị nhắm đến.

Các nguyên đơn trong vụ Jimenez kiện Pan lập luận rằng vì chương trình này rõ ràng xem xét yếu tố chủng tộc, tòa án phải áp dụng tiêu chuẩn xem xét nghiêm ngặt (strict scrutiny) — một tiêu chuẩn yêu cầu chương trình phải phục vụ “lợi ích cấp thiết của chính phủ” bằng những biện pháp “được thiết kế chặt chẽ”.

Các nguyên đơn đúng ở điểm này. Tòa án từ lâu đã xác định rằng tiêu chuẩn xem xét nghiêm ngặt phù hợp với các đạo luật và chính sách có đề cập trực tiếp đến chủng tộc, và chương trình này rõ ràng thuộc trường hợp đó. Tuy nhiên, họ cũng lập luận rằng chương trình không thể vượt qua tiêu chuẩn này vì nó không phục vụ một lợi ích cấp thiết của chính phủ.

Cần nói rõ: Chương trình Sức khỏe Trẻ sơ sinh Da đen nhằm cứu mạng sống của người da đen. Nó nhằm cứu mạng sống của các bà mẹ và trẻ sơ sinh da đen. Nhưng các nguyên đơn cho rằng điều đó đơn giản là không đủ quan trọng để được xem là một lợi ích cấp thiết.

Một số người có thể không tin rằng một tòa án liên bang sẽ chấp nhận lập luận như vậy, cho rằng dù chương trình có thể bị bác bỏ vì những lý do khác, một thẩm phán sẽ không bao giờ tàn nhẫn đến mức công khai tuyên bố rằng việc cứu sống các bà mẹ và trẻ sơ sinh da đen không phải là một mục tiêu cấp thiết.

Tuy nhiên, Tòa án Tối cao đã từng đưa ra những phán quyết như vậy.

Trong những năm 1980 và 1990, các nguyên đơn đã thách thức nhiều chương trình có chủ ý xem xét yếu tố chủng tộc nhằm hỗ trợ các nhóm chủng tộc từng chịu thiệt thòi trong lịch sử. Những người bảo vệ các chương trình này lập luận rằng chúng nhằm khắc phục hậu quả của sự phân biệt đối xử xã hội trong quá khứ đối với người không da trắng. Họ cho rằng đây là một lợi ích cấp thiết, đủ để đáp ứng tiêu chuẩn xem xét nghiêm ngặt.

Tòa án không đồng ý, giải thích trong một vụ rằng “sự phân biệt đối xử của xã hội, tự nó, là một cơ sở quá mơ hồ để áp đặt một biện pháp khắc phục được phân loại theo chủng tộc.”

Đây thực sự là một tuyên bố gây sửng sốt — mức độ lạnh lùng của nó mà nhiều thẩm phán và luật sư không nhận ra đầy đủ. Làm sao việc cố gắng sửa chữa những hệ thống, thể chế và cách suy nghĩ đã bị nạn phân biệt chủng tộc làm tổn hại lại không phải là một mục tiêu cấp thiết?

Đến năm 2026, quan điểm này đã trở nên bình thường. Trong các trường luật, giáo sư giảng cho sinh viên rằng nhiều thập kỷ trước, tòa án đã kết luận rằng việc khắc phục hậu quả của sự phân biệt đối xử xã hội trong quá khứ không phải là một lợi ích cấp thiết. Sinh viên ghi lại điều đó trong vở. Và không ai phản ứng. Sự tàn nhẫn này đã hoàn toàn được bình thường hóa.

Trong năm tới, một tòa án liên bang có thể bác bỏ Chương trình Sức khỏe Trẻ sơ sinh Da đen với lý do chương trình không theo đuổi một lợi ích cấp thiết của chính phủ. Cuối cùng, vụ Jimenez kiện Pan có thể được giảng dạy trong các lớp luật, và các giáo sư sẽ giải thích với sinh viên rằng chương trình này bị coi là vi hiến vì mục tiêu cứu sống các bà mẹ và trẻ sơ sinh da đen không được xem là một lợi ích cấp thiết.

Sinh viên sẽ ghi lại điều đó trong vở. Và các bà mẹ cùng trẻ sơ sinh da đen sẽ tiếp tục chết vì những nguyên nhân hoàn toàn có thể phòng tránh được.



Đề xuất thuế quan mới nhất của Trump có lý do mới, nhưng kết quả vẫn như cũ

Đối với một người từng bị chỉ trích là có khả năng tập trung ngắn, Tổng thống Trump lại thể hiện sự kiên định đáng kể trong việc áp đặt thuế quan lên các đối tác thương mại của Mỹ, dù đó là đồng minh hay đối thủ. Ông luôn theo đuổi mục tiêu giảm thâm hụt thương mại của Mỹ và khôi phục ngành sản xuất trong nước, dù kết quả đạt được vẫn chưa đáp ứng kỳ vọng.

Một điều đã thay đổi là những cơ sở pháp lý mà chính quyền Trump sử dụng để áp dụng mức thuế cao hơn. Sau khi Tòa án Tối cao bác bỏ việc sử dụng thuế quan đối ứng dựa trên Đạo luật Quyền lực Kinh tế Khẩn cấp Quốc tế (International Emergency Economic Powers Act), ông Trump đã áp dụng mức thuế toàn cầu rộng rãi 10%, chủ yếu dựa trên Điều khoản 122 của Đạo luật Thương mại năm 1974.

Khi biện pháp này sắp hết hiệu lực, chính quyền Trump gần đây đã đề xuất áp mức thuế 10% hoặc 12,5% đối với hàng nhập khẩu từ 60 quốc gia đối với các sản phẩm được sản xuất bằng lao động cưỡng bức. Văn phòng Đại diện Thương mại Mỹ (USTR) dự định áp dụng Điều khoản 301 của Đạo luật Thương mại năm 1974, cho phép cơ quan này điều tra và trả đũa những hành vi vi phạm các hiệp định thương mại hoặc gây tổn hại đến thương mại Mỹ.

Chính quyền Trump đã sử dụng Điều khoản 301 trong nhiệm kỳ đầu tiên để áp thuế lên Trung Quốc và Liên minh châu Âu (EU), và các mức thuế này đã vượt qua nhiều thách thức pháp lý. Tuy nhiên, chưa có chính quyền nào trước đây sử dụng điều khoản này theo cách có phạm vi rộng như vậy. EU đã phản đối việc áp dụng này với lý do các quy định về lao động cưỡng bức của họ còn nghiêm ngặt hơn so với Mỹ.

Mặc dù mục đích là duy trì mức thuế cao hơn, nhiều chuyên gia thương mại đặt câu hỏi liệu tòa án có đồng ý với việc áp dụng đạo luật này cho một số lượng lớn quốc gia hay không. Alan Wm. Wolff thuộc Viện Kinh tế Quốc tế Peterson nhận định rằng các tòa án có khả năng sẽ cho rằng đây chỉ là một nỗ lực khác nhằm chuyển toàn bộ quyền áp thuế từ Quốc hội sang tổng thống.


Một lý do khiến chính quyền Trump nhắm vào vấn đề lao động cưỡng bức có thể là để thu hút sự ủng hộ từ các Dân biểu Dân chủ và các công đoàn lao động. Tuy nhiên, một số nhà quan sát nghi ngờ động cơ thực sự. Edward Aldean thuộc Hội đồng Quan hệ Đối ngoại (Council on Foreign Relations) gọi thông báo này là một “nỗ lực hoài nghi một cách rõ ràng” và là “cái cớ để duy trì các mức thuế mà chính quyền tin rằng đã có hiệu quả”.

Nếu các mức thuế theo Điều khoản 301 vượt qua được các rào cản pháp lý, tác động có thể xảy ra đối với nền kinh tế Mỹ sẽ như thế nào?

Để trả lời câu hỏi này, trước tiên cần đánh giá mức thuế suất trung bình thực tế. Tổ chức Tax Foundation thực hiện điều này bằng cách tính toán doanh thu thuế quan thực tế so với tổng giá trị hàng hóa nhập khẩu.

Các tính toán cho thấy khi các mức thuế dựa trên Đạo luật Quyền lực Kinh tế Khẩn cấp Quốc tế có hiệu lực vào năm 2025, mức thuế quan trung bình của Mỹ đã tăng lên 7,7%, so với 2,4% vào năm 2024. Sau đó, khi các mức thuế này được thay thế bằng mức thuế tạm thời 10% đối với hàng nhập khẩu, Tax Foundation ước tính mức thuế hiệu dụng trung bình trong năm nay sẽ là 5,3%. Với mức thuế mới theo Điều khoản 301 nằm trong khoảng 10–12%, có thể hợp lý khi cho rằng mức thuế trung bình sẽ tương tự.

Kể từ khi ông Trump đưa ra tuyên bố “Ngày Giải phóng” (Liberation Day) vào tháng 4/2025, tác động kinh tế của các mức thuế quan không lớn như nhiều nhà kinh tế dự đoán. Một lý do là một số mặt hàng được miễn thuế nhằm giảm tác động kinh tế. Một lý do khác là Mỹ đã đạt được các thỏa thuận song phương với những đối tác thương mại quan trọng, trong đó các nước này đàm phán để có mức thuế thấp hơn. Nhìn chung, chính sách thuế quan của Mỹ đã thay đổi hơn 50 lần kể từ ngày 2/4 năm ngoái, theo Tax Foundation.

Tuy nhiên, các bằng chứng cho thấy thuế quan vẫn chưa đạt được những mục tiêu mà Tổng thống Trump đề ra. Ví dụ, thâm hụt thương mại hàng hóa của Mỹ trong năm 2025 cuối cùng đã tăng thêm 25 tỷ USD so với năm 2024. Thuế quan cũng chưa dẫn đến sự phục hồi của ngành sản xuất Mỹ như ông Trump từng tuyên bố. Trên thực tế, theo Cục Thống kê Lao động Mỹ (BLS), ngành sản xuất vẫn tiếp tục mất việc làm trong năm ngoái — đánh dấu năm thứ ba liên tiếp.


Một yếu tố mà Tổng thống Trump chưa tính đến khi đánh giá chính sách thương mại của mình là tác động của thuế quan trong việc làm tăng giá hàng hóa. Ông vẫn khẳng định rằng chi phí thuế quan do các nhà xuất khẩu nước ngoài gánh chịu chứ không phải doanh nghiệp và người tiêu dùng Mỹ. Tuy nhiên, nhiều nghiên cứu, bao gồm một nghiên cứu gần đây của Cục Dự trữ Liên bang New York, kết luận rằng các hộ gia đình và doanh nghiệp Mỹ mới là những bên phải gánh phần lớn chi phí từ thuế quan.

Mặc dù chính quyền Trump bác bỏ các nghiên cứu này, các cuộc thăm dò dư luận cho thấy người Mỹ phản đối chính sách thuế quan của ông với tỷ lệ áp đảo, từ 60% trở lên. Cử tri sẽ có tiếng nói trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ, nhưng ngay cả khi đó, ông Trump có thể vẫn không thay đổi quan điểm.


Trump đúng về Greenland — nhưng đáng tiếc là cách ông ấy thuyết phục lại sai hoàn toàn

Giống như một con chó không chịu buông khúc xương, Tổng thống Trump không thể từ bỏ nỗi ám ảnh của mình với Greenland. Và ông đang thúc đẩy lập luận của mình theo đúng phong cách Trump — ồn ào và mang tính xúc phạm.

Đương nhiên, sự khoa trương của ông lại tạo ra tác dụng ngược với mục đích ban đầu. Ngay cả khi ông có một lập luận hợp lý, chiến thuật của tổng thống vẫn khiến cả bạn bè lẫn đối thủ khó chịu, xa cách và tức giận.

Có lẽ điều này bắt nguồn từ sự nghiệp kinh doanh của ông. Trump từ lâu đã là một nhà đàm phán mạnh bạo, hung hăng, thường công khai làm mất mặt đối thủ. Cách đó có thể hiệu quả khi ông đối đầu với những nhà đầu tư Phố Wall tham lam hoặc các chủ ngân hàng yếu thế, những người sẵn sàng chịu nhục nếu cuối cùng vẫn kiếm được tiền. Nhưng trong chính trị thì không hoạt động như vậy.

Một chính trị gia bình thường có thể không gặp vấn đề khi lãng phí tiền thuế của người dân, nhưng bị làm nhục công khai là điều không thể chấp nhận. Trump либо chưa nhận ra điều này, hoặc ông không quan tâm. Chẳng hạn, Thủ tướng Ý Giorgia Meloni lẽ ra có thể là một đồng minh khá tốt của Trump — chắc chắn tốt hơn nhiều lãnh đạo Liên minh châu Âu khác. Nhưng Trump lại châm ngòi một cuộc tranh cãi vô lý mà không có mục đích rõ ràng.

Trump thực sự có một số lập luận để ủng hộ việc Mỹ kiểm soát Greenland. Việc Đan Mạch sở hữu vùng đất này dường như không còn hợp lý trong thế giới hiện đại. Dân số Greenland gần 90% là người Inuit và chưa đến 8% là người gốc Đan Mạch. Người Inuit không có mối liên hệ về sắc tộc và văn hóa với người châu Âu. Mặc dù có đại diện trong quốc hội Đan Mạch (hai ghế), Greenland về cơ bản vẫn là một vùng lãnh thổ phụ thuộc được trợ cấp. Đây là một dạng thuộc địa mà Đan Mạch sẽ không thể tự bảo vệ trước một cuộc xâm nhập giả định từ Nga nếu không có sức mạnh quân sự của Mỹ.

Đan Mạch trực tiếp trợ cấp cho Greenland khoảng 768,5 triệu USD mỗi năm (tính đến năm 2025). Với dân số 55.658 người, con số này tương đương khoảng 13.808 USD/người. Dù nhận khoản trợ cấp khổng lồ đó, Greenland vẫn có tỷ lệ nghèo đói, lạm dụng chất kích thích và các vấn đề y tế cao. Dĩ nhiên, người Greenland hài lòng với tình trạng này. Người dân Greenland khó có thể duy trì một mức sống hiện đại nếu không có các khoản trợ cấp như vậy.

Theo logic thông thường, Đan Mạch nên vui mừng nếu có ai đó — bất kỳ ai — đề nghị tiếp quản Greenland. Greenland là một vùng đất xa xôi, khó phòng thủ, lạnh giá và tốn kém. Tuy nhiên, công bằng mà nói, Mỹ không phải quốc gia hợp lý nhất để tiếp nhận Greenland.


Canada mới là lựa chọn đó.

Theo logic, Greenland nên trở thành một phần của Canada. Hòn đảo lớn nhất thế giới này là phần mở rộng tự nhiên của Quần đảo Bắc Cực thuộc Canada. Canada có hơn 70.000 người Inuit sinh sống rải rác trên các đảo và vùng đất liền phía bắc. Các tỉnh hàng hải của Canada — khu vực phát triển gần Greenland nhất — cách thủ phủ Nuuk của Greenland khoảng 1.100–1.400 dặm, còn Ottawa cách khoảng 1.600 dặm. Khoảng cách này vẫn xa, nhưng gần hơn so với Đan Mạch (khoảng 2.000 dặm) và Copenhagen (khoảng 2.200 dặm).

Tại sao Thủ tướng Canada Mark Carney không đề xuất mua lại Greenland hoặc hợp tác với Đan Mạch theo mô hình đồng quản trị? Nói đơn giản, Canada không đủ khả năng chi trả, không đủ khả năng bảo vệ và cũng không muốn làm điều đó — thay vào đó, Canada chọn cách phản ứng rất kiểu Canada: nhiều lời nói và những hành động mang tính biểu tượng nhưng ít tốn kém.

Điều cuối cùng mà Carney muốn là gánh thêm các nghĩa vụ chi tiêu trong nước. Canada đang đối mặt với thâm hụt ngân sách gia tăng và tăng trưởng kinh tế yếu (ước tính 0,7% năm 2026, so với 2,5% của Mỹ). Có thể Canada có thể gánh một phần chi phí phúc lợi cho Greenland, nhưng nếu các cộng đồng Inuit khác ở Bắc Cực Canada cũng yêu cầu mức trợ cấp tương tự, ngân sách sẽ bị quá tải.

Rất khó đánh giá đầy đủ các lợi ích mà người Inuit ở Canada nhận được, nhưng láng giềng gần nhất của Greenland là Nunavut — vùng lãnh thổ có đa số dân Inuit (dân số 42.215 người) — dự kiến nhận khoảng 227 triệu đô la Canada, tương đương 160 triệu USD mỗi năm tiền hỗ trợ trực tiếp. Con số này chỉ khoảng 3.790 USD/người, thấp hơn hơn 10.000 USD/người so với mức mà người Greenland nhận được.

Nếu người Inuit được tăng mạnh trợ cấp, liệu các nhóm bản địa khác — ví dụ người Métis (dân số trên 600.000 người) — có chấp nhận nhìn hàng xóm được hưởng lợi mà họ không được tăng tương ứng hay không? Khi việc phân phát trợ cấp bắt đầu, rất khó dừng lại.

Những tuyên bố lớn của Carney về quốc phòng nghe có vẻ thuyết phục, nhưng điều ông không nói đến là Canada đã cắt giảm chi tiêu quốc phòng trong nhiều thập kỷ (dưới 1,3% GDP), khiến quân đội nước này ở tình trạng yếu kém đến mức Canada đơn giản không thể tự bảo vệ mình nếu không có Mỹ. Việc thêm Greenland vào trách nhiệm của Canada hiện nay là điều bất khả thi, và có thể vẫn bất khả thi ngay cả khi Carney thực hiện được các tham vọng của mình.


Tóm lại, Đan Mạch quyết tâm giữ Greenland — một vùng đất xa xôi, khác biệt về văn hóa, khó bảo vệ nhưng phải chi trả một khoản phúc lợi khổng lồ. Canada kiên quyết ủng hộ lập trường của Đan Mạch, mặc dù các yếu tố địa lý và văn hóa cho thấy Greenland có thể phù hợp hơn với Canada. Nhưng Canada không muốn gánh trách nhiệm quốc phòng hay phúc lợi. Trong khi đó, người dân Greenland muốn duy trì hiện trạng, vì họ hiểu rõ rằng họ không thể duy trì một lối sống hiện đại nếu không được một quốc gia giàu có, phát triển hỗ trợ.

Vậy mà người bị xem là không hợp lý lại là Trump.

Thực tế là chỉ có Mỹ mới có thể bảo vệ Greenland trước các mối đe dọa ở Bắc Cực. Hơn nữa, Mỹ có thể chi trả khoản phúc lợi này: 768,5 triệu USD chỉ chưa đến hai tuần số tiền gian lận phúc lợi ở California. Nếu không phải là chủ quyền hoàn toàn, một mô hình đồng quản trị cũng có thể là giải pháp hợp lý.

Nhưng một thỏa thuận như vậy gần như không thể xảy ra vì chiến thuật của Trump. Và việc theo đuổi Greenland cũng không giúp Trump cải thiện sự ủng hộ chính trị trong nước.

Theo cuộc thăm dò của Harris Poll — vốn thường được xem là có xu hướng ủng hộ Trump — chỉ 40% người Mỹ ủng hộ việc mua lại Greenland. Điều này xảy ra ngay cả khi câu hỏi được đặt theo hướng có lợi, hỏi liệu người được khảo sát có ủng hộ việc mua Greenland để “tăng cường phòng thủ trước Nga và Trung Quốc” và “bảo đảm các tuyến thương mại” hay không. Một câu hỏi trung lập có thể cho kết quả còn thấp hơn. Việc Trump đề cập khả năng sử dụng vũ lực gần như không nhận được sự ủng hộ, chỉ 11% tổng số người Mỹ và 17% cử tri Cộng hòa ủng hộ.

Khi loại bỏ cảm xúc và tập trung vào logic, Trump đúng về Greenland. Nhưng phương pháp của ông đã phá hỏng mọi cơ hội đạt được thỏa thuận. Kết quả là Trump đang quay vòng tại chỗ, không đạt được gì trong khi làm tổn hại sự ủng hộ chính trị trong nước. Đó chính là sự phi logic trong cách hành động của Trump.


HẠNH DƯƠNG

Tổng hợp
www.Vietpressusa.us