| Nguồn ảnh Hạ sĩ quan bậc 2 William Farmerie chụp, thuộc Hải quân Hoa Kỳ. |
Theo báo cáo từ The Telegraph, cuộc đột kích này không phải là một cuộc kiểm tra ngẫu nhiên mà là một chiến dịch có mục tiêu cụ thể dựa trên thông tin tình báo, nhằm cắt đứt "nguồn sống" của chương trình tên lửa đạn đạo Iran. Tuy nhiên, giữa những thông tin chấn động về vụ bắt giữ, có một điều thiếu vắng đến kỳ lạ: Sự phẫn nộ từ Bắc Kinh.
Vốn thường nhanh chóng lên án "bá quyền" và hành vi "cướp biển" của Mỹ trên vùng biển quốc tế, Bộ Ngoại giao Trung Quốc lần này lại giữ thái độ im lặng bất thường. Tại sao Trung Quốc không công kích Tổng thống Trump hay chính quyền Mỹ về vụ việc này?
Chiến dịch: Siết chặt nguồn cung
Các quan chức Mỹ xác nhận việc chặn bắt diễn ra tại vùng biển quốc tế trên Ấn Độ Dương. Lực lượng tinh nhuệ của Mỹ đã đổ bộ lên tàu và phát hiện hàng loạt thùng chứa những thứ được mô tả là "công nghệ lưỡng dụng" (dual-use technologies) – cực kỳ quan trọng đối với hệ thống dẫn đường và động cơ đẩy của tên lửa đạn đạo tầm trung.
Mục tiêu chiến lược rất rõ ràng: Triệt tiêu năng lực. Sau các cuộc xung đột gần đây tại Trung Đông, Tehran đã cạn kiệt phần lớn kho dự trữ tên lửa. Lô hàng này được cho là một phần trong nỗ lực điên cuồng của chế độ Iran nhằm tái thiết kho vũ khí của mình.
Ẩn số: Các "Chiến lang" đang ở đâu?
Thông thường, việc Mỹ bắt giữ một con tàu xuất phát từ cảng Trung Quốc sẽ kích hoạt một cơn bão ngoại giao. Các nhà ngoại giao theo trường phái "Chiến lang" của Trung Quốc thường sẽ lên mạng xã hội để cáo buộc Washington lạm quyền.
Tuy nhiên, trong trường hợp này, Bắc Kinh chọn giải pháp "im hơi lặng tiếng" hoàn toàn. Các nhà phân tích chỉ ra 3 lý do chính cho sự kiềm chế chiến lược này:
1. Bị "bắt tận tay, day tận trán"
Lý do rõ ràng nhất nằm ở bản chất của bằng chứng. Nếu Mỹ đã nắm trong tay bằng chứng vật lý – số sê-ri, vận đơn và chứng nhận người dùng cuối liên kết các doanh nghiệp nhà nước Trung Quốc với quân đội Iran – thì việc chối cãi là bất khả thi.
Chiến thuật: Bằng cách giữ im lặng, Bắc Kinh tự tách mình ra khỏi lô hàng, nhiều khả năng sẽ tuyên bố (nếu bị ép hỏi) rằng đây là hành động của một "công ty tư nhân tự phát" (rogue company) chứ không phải chính sách của nhà nước.
2. "Yếu tố Trump"
Với việc ông Donald Trump trở lại nắm quyền, bàn tính của Bắc Kinh đã thay đổi. Không giống như các chính quyền trước đây có thể sa đà vào các cuộc tranh cãi ngoại giao kéo dài, chính quyền Trump đã đe dọa trả đũa kinh tế ngay lập tức và quy mô lớn (như mức thuế 60%) cho bất kỳ hành động nào được coi là xem thường Mỹ.
Nỗi sợ: Bắc Kinh có thể đang tính toán rằng một cuộc tranh cãi công khai về một con tàu đơn lẻ không đáng để kích hoạt một cuộc chiến tranh thương mại toàn diện, nhất là khi nền kinh tế Trung Quốc đang gặp nhiều khó khăn.
3. Sự phủ nhận hợp lý (Plausible Deniability)
Rất có khả năng con tàu này thuộc "Hạm đội bóng tối" (Dark Fleet) – những tàu hoạt động tắt thiết bị định vị hoặc treo "cờ tiện lợi" (như cờ Panama hoặc Liberia) để che giấu nguồn gốc thực sự.
Lỗ hổng: Nếu con tàu không treo cờ Trung Quốc, Bắc Kinh không có nghĩa vụ pháp lý phải bảo vệ nó. Việc giữ im lặng cho phép họ giữ thể diện, đồng thời ngầm thừa nhận rằng Mỹ đã thành công trong việc bịt kín tuyến đường buôn lậu cụ thể này.
Thông điệp gửi đến Tehran
Trong khi Trung Quốc im lặng, thông điệp gửi đến Iran lại vang dội. Hoa Kỳ đã chứng minh rằng họ có mạng lưới tình báo đủ sâu để xác định các lô hàng cụ thể và năng lực hải quân để bắt giữ chúng cách xa bờ biển Mỹ hàng ngàn dặm.
Hiện tại, Ấn Độ Dương vẫn là một bàn cờ thế. Mỹ đã đi một nước cờ, bắt được một quân tốt. Trung Quốc, "đại kiện tướng" đứng sau chuỗi cung ứng, đã quyết định rằng – ít nhất là trong ván đấu này – an toàn nhất là không nên phàn nàn.
Hạnh Dương
www.Vietpressusa.us

