Tuy nhiên, khi tiếng động cơ gầm vang trên bầu trời Nam Carolina, các chuyên gia quân sự lại đưa ra một cảnh báo lạnh người: Những "chú chim sắt" này có thể là bá chủ bầu trời, nhưng lại cực kỳ mong manh khi còn nằm trên mặt đất.
Sự Trỗi Dậy Của "Rắn Lục" (Viper): Bước Nhảy Vọt Công Nghệ
Những chiếc máy bay đang khởi động quy trình thử nghiệm thuộc lô hàng 66 chiếc F-16 Block 70 (Viper) mới toanh. Khác với những chiếc F-16 đời cũ đang nằm trong hang-gar của Đài Loan, những chiến đấu cơ này được sản xuất mới hoàn toàn tại nhà máy của Lockheed Martin (Greenville, Nam Carolina) với kết cấu khung thân bền bỉ, có thể hoạt động đến tận những năm 2070.
Vũ khí lợi hại nhất của chúng là radar mảng pha quét điện tử chủ động (AESA) APG-83. Công nghệ tiên tiến này cho phép phi công Đài Loan phát hiện, theo dõi và khóa mục tiêu các máy bay tàng hình hoặc tên lửa của Trung Quốc từ khoảng cách xa hơn nhiều so với trước đây, về lý thuyết là cân bằng lại cán cân sức mạnh với Không quân Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLAAF).
"Con Số 70%": Gót Chân Achilles
Mặc dù việc sở hữu F-16V là một liều thuốc tinh thần và chiến thuật cực lớn, các chuyên gia cảnh báo rằng phần cứng hiện đại không phải là "thuốc tiên". Một đánh giá nghiệt ngã cho thấy: Trong kịch bản xâm lược toàn diện, tới 70% hạm đội không quân của Đài Loan có thể bị vô hiệu hóa ngay trong những giờ đầu tiên.
Lý do không nằm ở lỗi kỹ thuật, mà nằm ở quy mô kho tên lửa khổng lồ của Bắc Kinh.
Đòn phủ đầu: Chiến lược của Bắc Kinh dựa trên các loạt tên lửa đạn đạo áp đảo theo kiểu "gây sốc và kinh hoàng" (shock and awe), nhắm thẳng vào các sân bay, đường băng và nhà chứa máy bay.
Nút thắt cổ chai: Nếu đường băng bị cày xới bởi tên lửa, ngay cả chiếc F-16V hiện đại nhất cũng chỉ là một khối kim loại tỷ đô nằm bất động. Nếu không có sự can thiệp tức thời của Mỹ hoặc hệ thống phòng thủ tên lửa đủ mạnh, những chiếc máy bay này có thể vĩnh viễn không có cơ hội cất cánh tham chiến.
Toan Tính Của Bắc Kinh: Mở Rộng Lãnh Thổ "Bất Cần Dân Sinh"
Sự cấp thiết của việc triển khai F-16V xuất phát từ nỗ lực không ngừng nghỉ của Trung Quốc trong việc mở rộng lãnh thổ. Các nhà phân tích chỉ ra rằng quá trình hiện đại hóa quân đội của Bắc Kinh đã chuyển từ phòng thủ sang tấn công, ưu tiên khả năng đánh chiếm hòn đảo bất chấp cái giá tàn khốc về kinh tế và con người (một tư duy "bất cần dân sinh" để đạt mục đích chính trị).
Quân đội Trung Quốc (PLA) đã và đang vẽ bản đồ chi tiết hệ thống phòng không của Đài Loan, thực hiện các chuyến bay áp sát vùng nhận dạng phòng không (ADIZ) gần như hàng ngày nhằm làm kiệt sức phi công Đài Loan và "bình thường hóa" sự hiện diện quân sự của họ.
Mặt Trận Bầu Trời: Ranh Giới Sống Còn
Nếu răn đe thất bại, bầu trời eo biển Đài Loan sẽ trở thành vùng hỏa lực khốc liệt nhất thế giới.
Ưu thế trên không là chìa khóa: Để thực hiện thành công một cuộc đổ bộ đường biển, Trung Quốc buộc phải nắm quyền kiểm soát bầu trời.
Biến số Hoa Kỳ: Các chuyến bay thử nghiệm tại Nam Carolina phục vụ mục đích kép: vừa kiểm tra khí tài, vừa là tín hiệu đanh thép về cam kết của Mỹ. Quá trình chuyển giao và huấn luyện phi công tạo ra một "cơ chế kích hoạt" (tripwire), gắn kết chặt chẽ học thuyết quân sự của Mỹ vào hệ thống phòng thủ của Đài Loan.
Kết Luận
Khi chiếc F-16V đầu tiên rời đường băng tại Mỹ trong tháng này, nó mang theo nhiều thứ hơn là vũ khí; nó mang theo gánh nặng sinh tồn của Đài Loan. Hòn đảo này đang đặt cược lớn rằng những chiếc tiêm kích này sẽ đóng vai trò như những "chiếc gai nhím" sắc nhọn, buộc kẻ săn mồi phải chùn bước. Tuy nhiên, cuộc đua hiện tại không chỉ là mua sắm vũ khí, mà là tìm cách để những chiếc máy bay này sống sót qua đợt "mưa tên lửa" đầu tiên của một cuộc chiến mà cả thế giới hy vọng sẽ không bao giờ xảy ra.
Hạnh Dương
www.Vietpressusa.us
