VietPress USA (25-11-2014): Thông Tấn Xã VietPress USA vừa nhận được bài viết của Hội Phụ Nữ Nhân Quyền Việt Nam kỷ niệm sinh nhật một năm ngày thành lập.
.
Xin chúc mừng sự can đảm dấn thân tranh đấu của quý bà quý cô, quý chị em trong Hội đã tranh đấu cho nhân quyền tại Việt Nam.
Sau đây VietPress USA xin đăng tải nguyên văn bản tin của Hội Phụ Nữ Nhân Quyền Việt Nam vừa gởi đến để quý đọc giả xa gần theo dõi.
VietPress USA.
California, 25-11-2014.
***
Sáng ngày 25/11/2014, Hội Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam chúng tôi tổ chức lễ Kỷ niệm một năm thành lập tại Nhà thờ Kỳ Đồng, Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn.
Chị em chúng tôi rất vui mừng được đón tiếp Đại diện các tôn giáo và các tổ chức xã hội dân sự đến chia sẻ niềm vui ngày họp mặt của chị em chúng tôi.
Sự tham dự của quý vị sau đây là niềm vinh dự lớn cho chị em chúng tôi: Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, Hòa thượng Thích Không Tánh, Thượng tọa Thích Thiện Minh, Mục sư Huỳnh Thúc Khải, Mục sư Nguyễn Hoàng Hoa, Mục sự Nguyễn Mạnh Hùng, Thạc sĩ Phạm Bá Hải, Tiến sĩ Phạm Chí Dũng, Ký giả Trương Minh Đức… cùng nhiều tín đồ Phật giáo Hòa Hảo từ miền Tây.
Nhiều thành viên Hội PNNQVN từ khắp ba miền đã đến họp mặt, trong đó có những người khách mời phụ nữ, mà đối với chúng tôi, rất đặc biệt như vợ và con gái mục sư Nguyễn Công Chính từ Gia Lai, cô Trần Thị Thu mẹ em Đỗ Văn Bình (em Bình bị công an Hòa Vang đến chết đầu năm nay) từ Quảng Nam, dân oan Lê Thị Kim Thu từ Đồng Nai…
Đây cũng là dịp để các đại diện tổ chức xã hội dân sự họp mặt để chia sẻ kinh nghiệm đấu tranh và bước đầu phác thảo chương trình hành động cho năm 2015.
Chúng tôi rất vui mừng nhận được lời cổ cũ của bác sĩ Nguyễn Đan Quế, Hòa thượng Thích Không Tánh, Thượng tọa Thích Thiện Minh, mục sư Huỳnh Thúc Khải và đại diện Phật giáo Hòa Hảo Nguyễn Văn Sóc từ Vĩnh Long.
Xin chân thành cám ơn quý bằng hữu đã có mặt để ngày kỷ niệm của chị em chúng tôi tràn đầy niềm vui.
Nhân dịp này, xin chia sẻ với quý vị Hành trình một năm nhìn lại của Hội Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam trong năm 2014
Hội Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam : Một năm nhìn lại
Ngày 25 tháng 11 hằng năm được Liên Hiệp quốc chọn làm ngày Quốc tế chống bạo hành phụ nữ. Đúng ngày đó năm 2013, một tổ chức xã hội dân sự mới ra đời tại Việt Nam: Hội Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam. Đó có thể là một ngày bình thường với rất nhiều người, nhưng là một ngày đặc biệt với chị em chúng tôi – những người phụ nữ bảo vệ Nhân quyền đã tham gia sáng lập hội này.
Thưa quý vị, mặc dù chúng tôi có một khởi đầu vô cùng khó khăn cả về nhân sự lãnh đạo, tài chính, kỹ thuật tổ chức lẫn sự đàn áp liên tục của chính quyền, nhưng từ ngày hôm ấy, chúng tôi có thể tự hào là Hội phụ nữ đầu tiên ở Việt Nam lấy việc bảo vệ nhân quyền và nhân phẩm làm tôn chỉ hoạt động của mình.
Sống trong xã hội độc tài nơi không có xã hội dân sự thực sự và nền luật pháp chỉ là đồ chơi trong tay giới cầm quyền và là cái còng số 8 trên cổ tay những người bất đồng chính kiến, chúng tôi không được dạy về xã hội dân sự, không có điều kiện để trải nghiệm môi trường của sự hợp tác tự do và tự nguyện. Chúng tôi, những người nữ bất đồng chính kiến, nữ blogger, vợ hoặc con gái của những tù nhân lương tâm… hoàn toàn không được trang bị những kiến thức và kinh nghiệm cơ bản để ngồi cùng nhau trong một tổ chức xã hội công dân bảo vệ Nhân quyền. Chúng tôi chẳng có ưu thắng gì ngoài một tấm lòng dành cho những nạn nhân bị chà đạp phẩm giá và tự do, những người yếu thế và dễ bị tổn thương trong xã hội, đặc biệt là những tù nhân lương tâm và gia đình họ.
Khắp sáu tỉnh miền Tây, nơi nào cũng có những người Phật giáo Hòa Hảo bị chính quyền đàn áp quyền tự do tôn giáo. Họ không có nổi chút tự do làm những điều rất đỗi bình thường: tổ chức lễ giỗ cho người khai sáng nền đạo của họ. Có biết bao nhiều tín đồ Phật giáo Hòa Hảo bị kết án nặng nề vì sự dũng cảm kháng cự bất bạo động với nhà cầm quyền độc tài để giữ lấy cơ hội tự do thờ phượng cho bản thân và gia đình. Nhiều người trong số họ bị giam giữ hơn cả thập niên mà không có bản án cụ thể. Và thậm chí, khi họ được trả tự do khỏi nhà tù cũng không thể có được một tờ giấy ra trại như những tù nhân bình thường khác. Chúng tôi đã đến với vài người trong số họ, chỉ vài người thôi. Và còn biết bao nhiêu người khác phải chịu cảnh đánh đập, bắt giam thường xuyên mà không ai biết tới. Chúng tôi đã đến với gia đình bà Nguyễn Thị Thu tự thiêu năm 2001 và gia đình tu sĩ Út Hòa Lạc tự thiêu năm 2005 và gần chục gia đình khác… Nhưng vẫn còn bao nhiêu người khác nữa…
Chúng tôi đã theo dõi ngay từ đầu vụ án “gây rối trật tự công cộng” của hai dân oan Cần Thơ là bà Nguyễn Thị Tuyền và Nguyễn Thị Ánh Nguyệt; sát cánh cùng gia đình họ trong những ngày khó khăn nhất. Chúng tôi đã gặp gỡ và chia sẻ với dân oan Dương Nội và dân oan khắp ba miền Bắc Trung Nam. Những gì chúng tôi làm cũng không có gì hơn ngoài sự chia sẻ miếng cơm và cốc nước trong những ngày tháng dài bà con dân oan đi khiếu kiện chính quyền đã cướp đất của nông dân cả nước.
Chúng tôi đã tìm đến những làng xã xa xôi ở tỉnh Phú Yên, có những nơi nằm trong hóc núi, để thăm viếng gia đình các tù nhân tôn giáo trong vụ án Hội đồng Công luật Công án Bia Sơn, một nhóm tôn giáo có hơn hai mươi người bị kết án nặng nề, người lãnh đạo là ông Phan Văn Thu bị kết án chung thân trong trong sự thờ ơ của công luận. Chúng tôi chia sẻ sự đồng cảm với nỗi oan ức thấu trời của họ: bị tịch thu tiền bạc do đạo hữu quyên góp, bị mất cơ sở du lịch Đá Bia mà họ phải mất nhiều thời gian, mồ hôi và nước mắt để xây dưng, và mất tất cả kinh sách trong đó có tác phẩm triết tôn giáo tự nghiên cứu dựa trên nền tảng Phật lý; không những thế, họ còn phải chịu các bản án tù hầu hết là trên mười năm. Chúng tôi đã viết báo cáo đưa trường hợp này đến bà Katherine Lawson, viên chức Bộ ngoại giao Hoa Kỳ đặc trách tôn giáo, trong chuyến thăm Việt Nam của bà. Chúng tôi đã đến thăm tận nhà bà Võ Thị Thanh Thúy vợ của ông Phan Văn Thu để tìm hiểu tình hình. Nhưng cho đến lúc này, chúng tôi chỉ có thể làm được đến thế.
Chúng tôi đã đến thăm vợ và con nhỏ của mục sư Nguyễn Công Chính. Mục sư Chính là một trong người nhà hoạt động cho tự do tôn giáo và nhân quyền lâu năm trong cộng đồng những người theo các hệ phái Tin Lành tại gia, đặc biệt là những người sắc tộc thiểu số ở Gia Lai và Kon Tum. Ông từng bị trù dập nhiều năm trước khi bị bỏ tù và bị kết án 11 năm tù giam. Ở vùng xa xôi của Cao nguyên Trung phần này, người sắc tộc không được tổ chức ngay cả một lễ Giáng sinh đơn giản nhất, điều mà đối với nhiều người Kinh và người ở thành phố là chuyện bình thường. Họ bị theo dõi, xua đuổi, đánh đập, bắt bớ và bỏ tù trong sự thiếu thông tin hoàn toàn của công luận. Chúng tôi đã đến thăm nhà và tặng quà gia đình ông Rơ Châm Hm Rek, một thầy truyền đạo Tin Lành, người từng bị bắt cóc và bỏ tù trong chín năm mà gia đình không có tin tức; khi người ta thả ông về thì ông đã bị liệt nửa người, nói không thành tiếng; dù trước đây ông thông thạo cả tiếng mẹ đẻ của mình và tiếng Việt. Nhưng chúng tôi chưa làm được gì nhiều hơn thế.
Con đường xây dựng xã hội dân sự và dân chủ cho đất nước là một con đường dài ở phía trước và tổ chức chúng tôi vẫn đang trong những ngày tháng chập chững làm việc và trưởng thành. Chúng tôi mong mỏi nhận được sự trợ giúp của quý bằng hữu người Việt khắp nơi trên thế giới và được cộng đồng đón nhận với thiện chí và sự tin tưởng. Một năm khó khăn đã trôi qua. Nhưng với tình hình đàn áp và bạo hành của nhà cầm quyền đối với các nhà hoạt động xã hội dân sự hiện nay tại Việt Nam, chúng tôi không muốn đưa ra bất cứ dự đoán nào về sự an toàn của các thành viên Hội chúng tôi, đặc biệt là các thành viên Ban điều hành Hội. Chúng tôi chỉ có thể tiếp tục nỗ lực trong tâm tình yêu thương dành cho những người dễ bị tổn thương nhất trong xã hội Việt Nam, đặc biệt là phụ nữ và các nhà hoạt động nữ của chúng ta.
Ban điều hành Hội PNNQVN