VietPress USA: Bà lão đang nằm trên võng đưa qua đưa lại để chờ ông lão đi
khám bệnh trên trạm y tế xã về ăn cơm trưa. Hai vợ chồng đã có với nhau 8 mặt
con, nay thêm một đàn cháu nội ngoại 32 đứa nữa. Thế mà lúc nào bà cũng không
muốn rời ông lão nửa bước. Bà nóng ruột vì ông lão hôm nay đi khám bệnh gì mà lâu
quá chưa thấy về!
Chợt con chó vá từ trong nhà phóng ra sủa vài tiếng rồi vẫy đuôi
mừng rỡ. Bà thấy ông lão đã dẫn xe đạp đi vào đến sân..
- - Bà lão ui, chuyến ni tui vĩnh biệt bà rồi!
Bà lão nghe lùng bùng lỗ tai. Bà nhìn mặt chồng xanh như tàu
lá, mồi hôi vả ra trán chảy xuống cằm. Bà lão run giọng hỏi:
- - Chiện gì zậy ông.. gì mà vĩnh biệt ghê zậy nà?
Ông lão đưa tờ giấy bác sĩ trên Huyện mới về xã khám bệnh
cho ông lão..
- - Bà đọc đi thì biết.. Báo tin cho con cháu biết
luôn.. tui chắc chẳng cònsống được bao ngày nữa đâu.!
Bà lão nhìn nét chữ viết loằng ngoằng của bác sĩ ghi nhưng bà
không đọc được. Hơn nữa bà cũng chỉ trình độ đánh vần lúc nhà nước chế độ cũ bắt
dân phải học bình dân giáo dục đọc được chữ mới đi qua trạm gác.
- - Ông đọc được rùi thì nói cho tui hay đi! Thằng
cha con mẹ đốc-tờ nào mà viết chữ như con loăng quăng ai mà đoán cho ra!
Ông lão đầy lo âu, đưa tay áo quẹt mồ hôi, nói như mắc nghẹn:
- - Tui đọc cũng không được.. Đoán hoài không biết mô
tê chi cả.. Tui phải đạp xe chạy lên nhà anh Tư Ớt giỏi chữ ở xóm trên nhờ đọc
giúp! Chèng ơi.. Tư Ớt đọc xong rồi ôm tui mếu máo làm tui tan nát tâm thần luôn
rồi bà ui! Chuyến ni tui vĩnh biệt bà rùi! Tui thương bà lắm.. thôi số Trời sắp
đăt.. bà ở lại với con cháu.. Tui chắc phải đi trước!
Bà lão nghe hết hồn, mếu máo cầm tay ông chồng già:
- - Tui lạy ông, đọc cho tui nghe bác sĩ đốc-tờ nói
gì, viết gì..!
Ông lão định thần chỉ tay lên phiếu khám bệnh:
- - Nè.. nè.. Cái hàng chữ nguyệch ngoạc viết như gà
cào phân chuồng trên đây là ghi tên của tui, địa chỉ ở xóm và ấp nhà mình nè.. Còn
cái mục “Chẩn Bệnh” thì ông bác sĩ ghi rõ “Rờ Lờ Tờ Hát” bà không đọc được hay
sao! Rồi cái hàng dưới ở mục “Ý Kiến Điều Trị” thì ông bác sĩ đã ghi rõ hai chữ
chết người là “Bờ Tờ”!
Bà lão nhìn theo ngón tay già run rẫy của ông lão, thấy rõ mục
“Chẩn Bệnh” ghi 4 chữ “RLTH” mà ông lão đọc là “Rờ Lờ Tờ Hát”. Còn tại mục “Ý
Kiến Điều Trị” thì bác sĩ ghi 2 chữ “BT” mà ông lão đọc là “Bờ Tờ”!
Bà lão lo âu ngồi phắt dậy, cầm tay ông lão năn nỷ:
- - Ông à, bình tĩnh nói cho tui biết là Tư Ớt đọc
giải thích bác sĩ ghi vậy là bệnh gì?
- - Thôi, số Trời đã định.. Tui đi trước bà.. Bác sĩ
chẩn bệnh nói tôi bị “Rờ Lờ Tờ Hát” là bệnh
“Ruột Lòi Tới Háng” và ý kiến bác sĩ điều trị ghi rõ “Bờ Tờ” là “Bó Tay”!
Nghe vậy, bà lão ôm lấy bờ vai khô gầy của ông lão nghẹn ngào
khóc. Vừa đúng lúc có chú y-tá Ấp đi qua, thấy hai ông bà lão xụt xịt khóc không
thành tiếng. Chú y-tá Ấp hỏi:
- - Chuyện gì vậy hai bác?
Ông lão đờ người ngồi bệt xuống chiếc ghế đẩu cạnh con chó vá;
còn bà lão đưa tờ giấy khám bệnh cho chú y-tá xem và nói:
- - Chú xem đi, bác sĩ Huyện vừa khám nói ông nhà
tui bị bệnh “Ruột Lòi Tới Háng” và “Bó Tay” không chữa trị được nữa rồi.. chắc
chết nay mai!
Chú y tá xem qua rồi cười trấn an:
- - Không phải, bác sĩ chẩn bệnh ghi “RLTH” là “Rối
Loạn Tiêu Hóa” và mục “Ý Kiến Điều Trị” ghi “BT” là “Bình Thường”! Không có gì
phải lo cả!
Bà lão mừng, trách yêu ông lão:
- - Ngày xưa cưới tui rồi mà con mụ mập còn léng phéng
ve vẽn ông. May chứ con mập ấy mà đè ông thì chắc ruột ông giờ lòi xuống tận đầu
gối!
